Cô híp mắt cảnh cáo Mâu Tây Nhĩ, rồi bình tĩnh trả lời: “Tôi ngủ từ nãy đến giờ, không thấy hắn đâu cả, ưm...”
Một cơn đau nhói truyền từ lòng bàn tay đến, cô cúi đầu nhìn, chỉ thấy giống đực dưới thân đã hung hăng cắn chặt vào tay cô, máu đỏ chảy dọc theo viền tay, nhỏ xuống không ngừng.
Ôn Thư đau đến mức rụt tay lại, Mâu Tây Nhĩ lập tức lợi dụng cơ hội phát ra âm thanh cứu viện mơ hồ trong miệng.
Quả nhiên, tên giống đực đứng ngoài cửa nghe thấy âm thanh mơ hồ, tai giật giật, cảnh giác bước tới vài bước, ra sức ngửi ngửi, sắc mặt lập tức thay đổi.
Sau vài giây do dự giữa xông vào hang và báo động, hắn ta quyết đoán quay người lao ra ngoài, vừa chạy vừa hét lớn: “Cứu mạng! Mau tới đây! Mâu Tây Nhĩ bị giống cái Ôn Thư nhốt trong hang rồi!”
Giống đực kia lớn tiếng la hét, hoàn toàn không quan tâm việc cô là con gái của thủ lĩnh, khiến Ôn Thư hơi sững sờ.
Nhưng bây giờ không phải lúc để đắn đo.
Cô nhìn bàn tay gần như bị cắn thủng, tâm trạng cực kỳ khó chịu.
Vốn định âm thầm xử lý xong vụ Mâu Tây Nhĩ, giờ xem ra không dùng thủ đoạn mạnh là không xong.
Cô dứt khoát không giả vờ nữa, xé một mảnh cỏ khô trên giường băng bó vết thương, cố nén cơn đau buốt, nghiêm túc nói với Mâu Tây Nhĩ: “Chúng ta giao dịch đi. Tôi chữa lành đuôi cho anh, sau đó bồi thường cho anh tương xứng. Đổi lại, anh phối hợp với tôi ứng phó với đám người sắp kéo đến.”
Giọng cô dịu dàng bình tĩnh, nghe như đang thương lượng, nhưng ý tứ trong lời lại không cho phép cự tuyệt.
Mâu Tây Nhĩ thoáng sững người.
Giống cái trước mặt vẫn tóc tai bù xù, mặt mũi lấm lem, nhưng dáng vẻ thong thả bình tĩnh lại như biến thành một người khác. Khí thế trên người cô đột nhiên bức người đến mức không thể xem thường.
Hắn còn chưa kịp lấy lại tinh thần, cằm đã bị nắm chặt lần nữa.
Hắn xoay đầu định vùng ra, nhưng giống cái kia lại siết mạnh hơn, cúi đầu trầm giọng cảnh cáo: “Đừng động đậy, Mâu Tây Nhĩ, nhìn vào mắt tôi.”
Giọng nói cố ý đè thấp, nhẹ nhàng như một sợi lông vũ lướt qua.
Tim Mâu Tây Nhĩ run lên một cái. Khi kịp phản ứng lại, trong miệng chỉ còn lại cảm giác buồn nôn.
Hắn luôn cho rằng bản thân rất lý trí và tự chủ, nhưng lúc này rốt cuộc không thể nhịn nổi nữa: “Giống cái, cô lại định giở trò gì nữa!”
Cánh tay hắn siết chặt, gân xanh hằn rõ. Mâu Tây Nhĩ hung hăng trừng mắt nhìn Ôn Thư, nhưng chưa kịp dứt ánh mắt đã vô thức rơi vào đôi mắt màu vàng trong vắt kia.
Chỉ một ánh nhìn, hắn lập tức có cảm giác mình như con mồi ngây thơ tự chui đầu vào bẫy.
Rõ ràng là người mà hắn ghét cay ghét đắng, vậy mà lúc này lại chẳng thể dời mắt nổi.
Đầu óc ngày càng choáng váng, hắn không nhịn được mà nín thở, cảm giác ý thức như bị cuốn vào hỗn loạn, trôi dạt trong vòng xoáy sâu hút...
Cho đến khi biển ý thức rộng lớn của hắn chủ động mở ra, tiếp nhận và giam chặt lấy sự hỗn loạn đó.
Vài chục giây ngắn ngủi trôi qua mà dài như cả thế kỷ.
Nhận ra biển ý thức của đối phương có điều bất thường, Ôn Thư còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì xúc tu tinh thần mà cô đưa ra đã kết nối thẳng với Mâu Tây Nhĩ.
Thuật nhiếp hồn mà trước đây phải đánh đổi sinh mệnh mới có thể thành công, giờ lại dễ dàng đến thế?
Ôn Thư thử thăm dò dẫn dắt: “Anh nên biến lại hình người rồi.”
Mâu Tây Nhĩ với đôi mắt vô hồn gật đầu, chiếc đuôi rắn đầy thương tích dần rút lại lớp vảy đen, hóa thành hai chân cường tráng mạnh mẽ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



