Để cải thiện sinh sản, ba đế quốc ban hành chế độ một cái nhiều đực, mỗi cái khi trưởng thành đều phải kiểm tra chỉ số sinh sản, từ đó điều chỉnh số lượng bạn đời tối thiểu.
Nguyên chủ là nữ phụ đối lập với nữ chính, là thiên kim thật bị thất lạc của Tô Ân Thành, không chỉ có tinh thần lực yếu không thể dùng dị năng chữa trị, mà chỉ số sinh sản cũng thấp thảm hại.
Lại còn ham ăn lười làm, tính tình tệ, ép giống đực phải ngồi tù, đến mức giống đực thấy cô đều tránh xa.
Trong khi đó, nữ chính lại là thiên kim giả xuyên thai, nhờ tính cách dễ thương và chỉ số sinh sản cao đến 70% mà được cả thành Tô Ân cưng chiều.
Cô ta thu hút hàng loạt giống đực mạnh đến biến thái, tạo ra vô số tình tiết bùng nổ như truyện H.
Sau khi được tìm về nhà, nguyên chủ ghen ghét nữ chính đoạt lấy tất cả mọi thứ vốn thuộc về mình, điên cuồng đối đầu nhưng kết quả lại là tự chuốc lấy thất bại, bị kiện lên tòa án tối cao.
Cuối cùng bị đám bạn đời hãm hại, gãy tay gãy chân, sống không bằng chết, điên loạn rồi bị ném vào rừng sâu cho dị thú ăn thịt.
Mà kẻ có thế lực lớn nhất trong đám bạn đời đó, chính là Mâu Tây Nhĩ, một con xà thú bị cụt đuôi.
Ôn Thư cứng người, nhìn chằm chằm giống đực dưới thân càng vùng vẫy càng yếu ớt.
Nếu không nhầm, người này chính là Mâu Tây Nhĩ.
Do tác dụng của thuốc, gương mặt trắng bệch của giống đực đỏ ửng, hơi thở nóng hừng hực, giọng nói lại lạnh đến tê dại: “Hôm nay là ngày ban phúc, nếu bị phát hiện, cô không sợ bị khởi tố tội xúc phạm Thần Thú à?”
Ôn Thư sững người, lập tức nhớ ra.
Đúng vậy, hôm nay là ngày ban phúc.
Để cảm tạ Thần Thú ban cho khả năng sinh sản, năm bộ lạc tụ họp ở bộ lạc hồ ly tổ chức nghi lễ ban phúc, nguyên chủ thân là con gái thủ lĩnh bộ lạc cũng tham gia hỗ trợ.
Không ngờ trong lúc tiếp đón khách, nguyên chủ vừa gặp Mâu Tây Nhĩ đã trúng tiếng sét ái tình, cầu hôn không thành liền ra tay hạ thuốc, định cưỡng bức.
Trong nguyên tác, nguyên chủ vì chuyện này mà bị tống vào tù, ra tù còn thành tàn phế!
Mắt Ôn Thư tối sầm lại. Nguyên chủ không chỉ đắc tội nặng với Mâu Tây Nhĩ mà còn để lại mớ rắc rối khổng lồ thế này...
Khó khăn lắm mới có cơ hội sống lại, cô tuyệt đối không thể đi lại vết xe đổ của nguyên chủ. Tất cả yếu tố bất ổn đều phải loại bỏ!
Nói là làm, Ôn Thư lập tức véo mạnh đùi mình một cái, ép ra vài giọt nước mắt!
“Sao, sao mà chảy nhiều máu thế này..."
Cô cố giữ vẻ ngang ngược của nguyên chủ, giọng run run pha lẫn chút chột dạ: “Tôi đâu cố ý! Ai bảo anh không biết tốt xấu, còn phản kháng! Tôi là con gái thủ lĩnh, người thừa kế tương lai của bộ lạc, chẳng lẽ không xứng với anh sao?”
Mâu Tây Nhĩ im lặng, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.
Để kháng lại tác dụng của thuốc, hắn cắn nát môi trong, máu chảy dọc xuống cằm, toàn thân toát ra sát khí khiến người ta nghẹt thở.
Ôn Thư nuốt khan một cái, cảm thấy mình diễn đến đây là đủ rồi, liền dùng mu bàn tay lau nước mắt: “Tôi thật sự rất thích anh, nhưng cũng không phải không có anh thì sống không nổi! Muốn làm bạn đời tôi thì có cả đống giống đực xếp hàng, thiếu gì đâu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



