Màn đêm buông xuống, trong bộ lạc thắp lên ngọn lửa trại rực rỡ, đám thú nhân trẻ tuổi cười nói rôm rả, không khí còn sôi sục hơn cả mùa hè oi ả.
Ở phía nam bộ lạc, hang động trên đỉnh núi lại yên tĩnh chết lặng, hoàn toàn trái ngược với quảng trường náo nhiệt.
Trên giường, hai thân thể chồng lên nhau không hề động đậy. Môi của người phụ nữ bị đè phía dưới đã tím tái, gương mặt vốn dịu dàng nay méo mó vì đau đớn, cơ thể cứng đờ như mang theo tử khí.
Đột nhiên, cô ôm chặt ngực, thở hổn hển từng ngụm lớn như thể sắp ngạt thở đến nơi.
“Nước... khụ khụ khụ!”
Cổ họng khô khốc như sắp cháy, trong miệng toàn là mùi tanh của sắt.
Bản năng sinh tồn khiến Ôn Thư muốn bật dậy, nhưng trên người như bị đè bởi tấm ván quan tài cứng ngắc, không sao nhúc nhích được.
Khốn kiếp, ai chôn sống cô rồi à?
“Ưm...”
Ngay lúc cô tưởng mình sắp chết khát, có làn hơi nóng phả vào cổ, kèm theo một tiếng rên khẽ đầy đau đớn vang bên tai.
Cô cứng người lại, cố gắng mở to đôi mắt cay xè. Khi tầm nhìn rõ ràng, cô thấy dưới tay mình là một bờ ngực rắn chắc, trắng bệch.
“?”
Ngước mắt lên, ánh mắt cô va phải một đôi đồng tử xanh lục như rắn.
Trước mặt là một người đàn ông với mái tóc đen gọn gàng, đường viền hàm sắc lạnh, ngũ quan sâu sắc như tượng tạc, đẹp đến mức gây chấn động.
Nhưng cô chẳng có tâm trạng nào mà ngắm.
Người đàn ông đang nhìn chằm chằm cô, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú, lạnh đến thấu xương, như thể sẵn sàng bóp nát cổ cô bất cứ lúc nào.
Không khí đông cứng trong vài giây, lưng Ôn Thư lạnh toát như có hàng trăm con kiến bò dọc sống lưng.
Trải qua nhiều năm vật lộn trong mạt thế, bản năng cho cô biết người đàn ông này cực kỳ nguy hiểm.
“Anh là ai?”
Cánh tay đầy sức mạnh đang chống xuống giường trong vô vọng, lưng trần rắn chắc mạnh mẽ, kéo xuống dưới là những mảng vảy đen lạnh lẽo, từ eo lan dài ra như...
Ôn Thư túm lấy vật trơn lạnh bên tay, quả nhiên thấy một chiếc đuôi rắn to khỏe như mãng xà, nhưng phần đuôi đã bị chém đứt.
Cô chưa từng thấy cái đuôi nào to đến vậy, huống hồ nó còn mọc trên người!
Con ngươi Ôn Thư co rút: “Anh... anh là cái thứ gì vậy?”
Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn lộ ra chút run rẩy.
Thế nhưng nam xà dưới thân đang vùng vẫy, dường như không nghe rõ.
“Lắm lời!” Hắn quay đầu lại đầy nhục nhã, không giấu nổi sự chán ghét và tàn nhẫn trong mắt, nghiến răng từng chữ một: “Giống cái, tốt nhất cô thả tôi ra ngay, nếu không cả bộ lạc xà thú sẽ không tha cho cô.”
Cái, cái gì? Giống cái?
Cô chưa kịp hiểu ý hắn thì một cơn đau buốt dữ dội ập đến thái dương, hàng loạt ký ức hỗn loạn xa lạ như bị ép nhét vào đầu cô.
Sau khi tạm tiêu hóa xong đống ký ức lộn xộn đó, Ôn Thư vừa khiếp sợ, vừa nhanh chóng hiểu rõ tình cảnh hiện tại.
Cô bị đồng đội phản bội, đẩy vào đàn xác sống, tưởng chừng chắc chắn phải chết. Ai ngờ lại xuyên vào quyển tiểu thuyết thú thế mà cô bạn cùng phòng từng chia sẻ trước tận thế!
Nguyên chủ trùng tên trùng họ với cô, số phận còn thê thảm đến mức cô nhớ mãi không quên.
Đây là một thế giới có tỷ lệ sinh cực thấp, số lượng giống cái hiếm đến mức khó mang thai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



