Vì không cam lòng với số phận bi thảm, vô số nữ phụ lần lượt thức tỉnh bỏ trốn, khiến vị trí này bị bỏ trống.
Vân Vi thầm nghĩ, sở dĩ cô chọn ngủ say chẳng phải do không tìm được thức ăn ngon sao? Cô vốn rất kén ăn. Nếu trong tiểu thế giới này không tìm được thức ăn phù hợp thì vẫn có thể tiếp tục đổi.
Để lấp đầy cái bụng đói, Vân Vi lập tức đồng ý.
...
Vân Vi cầm điện thoại lên, khuôn mặt phản chiếu trên màn hình khiến cô vô cùng hài lòng.
Đó là một dung nhan tuyệt sắc.
Gương mặt trái xoan chuẩn mực, làn da trắng trẻo mịn màng tựa như mỡ đông. Đuôi mắt hơi xếch, khi không cười mang theo vài phần thanh lãnh xa cách, khi cười lên ánh mắt long lanh liền có thể câu hồn đoạt phách.
Lúc này vì ốm lâu nên sắc mặt cô hơi nhợt nhạt, dưới mắt vương nét thâm quầng, ngược lại càng tăng thêm vẻ yếu đuối đáng thương cho sự quyến rũ tột cùng này. Cô giống như một đóa hoa hồng sắp tàn lụi trong mưa gió, đẹp đến mức kinh tâm động phách.
Quan trọng nhất là gương mặt này giống hệt gương mặt thật của cô.
"Thức ăn... ta đói quá..."
Vân Vi liếm đôi môi đỏ mọng hơi khô nứt, cảm nhận sự trống rỗng và cơn đói khát từ sâu thẳm linh hồn đang cào xé.
Cô cần nguồn lương thực mới chất lượng cao.
Đúng lúc này, một tiếng "cạch" khẽ vang lên, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Ngũ quan người đàn ông sắc nét như tạc, đôi môi mỏng mím chặt toát lên vẻ lạnh lùng cứng rắn.
Cả người anh tỏa ra khí trường lạnh lẽo mà mạnh mẽ, là kiểu người chỉ cần đứng yên cũng đủ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.
"Vân Vi, em tỉnh rồi." Người đàn ông mở miệng, giọng nói trầm thấp từ tính, mang theo một tia quan tâm.
"Bác sĩ nói em đã không còn gì đáng ngại, chỉ là cơ thể quá suy nhược, cần tĩnh dưỡng thật tốt. Đừng quá đau lòng, chuyện của A Cẩn... anh và người nhà họ Cố đều đang cố gắng tìm kiếm, nhất định sẽ có tin tức thôi."
Trong đầu Vân Vi lập tức hiện lên thông tin về người này.
Thẩm Hoài Xuyên.
Tổng giám đốc gia tộc họ Thẩm ở Hải Thành, bạn thân của Cố Cẩn, cũng là nam phụ quan trọng trong cốt truyện này.
Anh điềm tĩnh lý trí, thủ đoạn quyết liệt, nổi tiếng lạnh lùng vô tình trên thương trường.
Trong nguyên tác, anh luôn đóng vai trò là người đứng xem và khuyên giải. Anh từng nhiều lần khuyên nữ phụ đừng cố chấp, cũng từng cố gắng hòa giải mối quan hệ giữa cô và Cố Cẩn nhưng cuối cùng đều vô ích.
Anh đối với cô trước sau vẫn chỉ là sự đồng cảm và tiếc nuối dựa trên đạo nghĩa bạn bè.
Đồng cảm, tiếc nuối... những thứ tình cảm nhạt nhẽo này chẳng thể coi là sơn hào hải vị.
Nhưng mà...
Ánh mắt Vân Vi lướt trên khuôn mặt tuấn tú của anh, giống như một con sói đói đang đánh giá con mồi tương lai.
Cô có thể cảm nhận được kho tàng tình cảm ẩn giấu dưới vẻ ngoài băng giá kia. Nếu có thể khiến anh yêu mình, thứ tình yêu cuồng nhiệt sâu sắc đó chắc chắn là mỹ vị nhân gian.
So với tên Cố Cẩn đã mất trí nhớ lại còn tơ tưởng người khác, người đàn ông trước mắt này chắc chắn là một con mồi chất lượng hơn nhiều.
Chỉ trong nháy mắt, Vân Vi đã đưa ra quyết định.
Cô thu ánh mắt lại, hàng mi dài rũ xuống, in một bóng râm mờ nhạt lên bọng mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

