Anh không biết cô là đang cố ý nói cho người bên kia máy nghe trộm nghe, hay là lại cố ý muốn trêu chọc anh như mọi khi, còn anh thì chỉ có thể để mặc cô nắm lấy tay mình.
Bên ngoài khu nhà tập thể khá cũ nát, nhưng căn phòng của Tô Khanh Mộng lại đã được dọn dẹp một cách hết sức sạch sẽ và ấm cúng, vừa nhìn liền biết ngay đây là phòng của con gái, khắp nơi đều điểm xuyết màu hồng phấn trên nền. Phương Mặc liếc mắt liền thấy bức ảnh cô treo trên tường, là ảnh cô chụp cùng những đứa trẻ khác trong cô nhi viện, đứng ở rìa bức ảnh là một bà lão có mái tóc màu bạc trắng với khuôn mặt hiền từ.
“Đó là mẹ viện trưởng của em.” Tô Khanh Mộng nhẹ giọng mỉm cười giới thiệu với anh: “Em còn chưa đầy tháng đã bị bỏ rơi trước cửa cô nhi viện rồi. Nhưng em cũng rất may mắn khi được gặp mẹ. Mẹ không kết hôn, bà coi những đứa trẻ mồ côi như chúng em là con ruột của mình mà nuôi dưỡng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


