“Đợi…” Phương Mặc chưa kịp gọi anh ta lại thì Thẩm Việt đã nhanh chóng đóng cửa, lui ra khỏi phòng.
“Phụt ——” Tô Khanh Mộng lại một lần nữa bật cười, Phương Mặc không cần nhìn cô cũng có thể tưởng tượng ra sự tinh quái trong mắt cô, chiếc móc dây chuyền anh vừa mở được cũng vì cô lắc lư cơ thể mà rơi ra, anh bất lực nói: “Đừng nhúc nhích.”
“Tay đàn anh vụng về quá à.” Cô nàng vô tình chế giễu, âm cuối còn kéo ra thật dài.
Tai Phương Mặc không tự chủ được đỏ lên, đến khi cài xong dây chuyền, sau lưng anh đã đổ một lớp mồ hôi mỏng, may mà giọng nói của anh vẫn lạnh lùng như thường: “Được rồi, cô ở đây đợi tôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)