Ngón tay Tô Khanh Mộng vuốt ve viên hồng ngọc, như đang tỉ mỉ sờ soạng thứ gì đó, sự va chạm giữa màu đỏ và trắng quá đỗi thu hút sự chú ý của người khác, ánh mắt Lăng Uyên Bạch vô thức chuyển xuống, nhưng ngay khoảnh khắc sau đã nhận ra ánh mắt mình không nên dừng lại ở đó, y đã nhanh chóng dời mắt đi.
Tô Khanh Mộng cười ngọt ngào: “Đàn anh Lăng nói gì vậy, so với Phương Mặc thì em lại càng thích hơn ở đàn anh Lăng…”
Giọng cô kéo dài, cùng với nụ cười của cô giống như một chiếc bánh kem ngọt ngào, Lăng Uyên Bạch hơi sửng sốt, chỉ là cô nhanh chóng nói thêm năm chữ: “Là viên hồng ngọc của anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
