Tô Khanh Mộng nhớ lại mấy lần gặp Lăng Uyên Bạch thì y đều mặc áo dài tay, cài nút kín mít, mặc dù bây giờ là đầu thu nhưng phần lớn mọi người vẫn mặc áo ngắn tay, Lăng Uyên Bạch không chỉ vì tính cách mà còn để che giấu điều gì đó…
Cô chỉ coi như mình không nhìn thấy, chớp mắt vô tội, giọng nói ngọt ngào gọi: “Cậu chủ Lăng à, anh làm em đau rồi.”
Rõ ràng chỉ là một câu nói đơn giản nhưng qua miệng cô lại đầy ái muội, vẻ mặt Lăng Uyên Bạch cứng đờ lại, Tô Khanh Mộng đã nhân lúc y đang do dự trong chốc lát mà thoát khỏi tay y, lùi lại một khoảng cách an toàn - không xa không gần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


