Khi Phương Mặc kiếm được số tiền đầu tiên, hớn hở đưa cho Phương Đình Lan, anh lại một lần nữa nhìn thấy trong mắt Phương Đình Lan nỗi sợ hãi phức tạp đó, cũng từ sau lần đó, bên cạnh anh thường xuyên xuất hiện những người kỳ lạ.
Ban đầu bọn họ đối xử với anh rất nhiệt tình, khi anh dần mở lòng, đáp lại bằng sự chân thành thì bọn họ lại quay qua phản bội anh một cách nặng nề nhất, hoặc là gây rắc rối cho anh ở nơi làm việc, khiến anh vất vả bao lâu để rồi cuối cùng lại trắng tay.
Thế giới đối với anh tràn ngập ác ý, còn anh thì đầy cảnh giác với thế giới này.
Sau khi học được cách xâm nhập vào điện thoại của người khác, cuối cùng anh cũng biết những người này đều do người anh cùng cha khác mẹ của anh là Lăng Uyên Bạch sai khiến, là đứa con trai hợp pháp của nhà họ Lăng – người chỉ hơn anh ba ngày tuổi.
Điều kỳ lạ là, Lăng Uyên Bạch chưa bao giờ xuất hiện trước mặt anh, cũng không ra tay giết anh, cứ như thể là đang tận hưởng thú vui mèo vờn chuột vậy.
Phương Mặc đã thử thăm dò nhắc đến Lăng Uyên Bạch trước mặt Phương Đình Lan, nhưng Lăng Uyên Bạch lại là vảy ngược của Phương Đình Lan, anh vừa nhắc đến y là bà ta liền trở nên mất kiểm soát.
Sau khi mất hết hình tượng mà nổi trận lôi đình, Phương Đình Lan nói với anh: "Nhà họ Lăng, cậu chủ nhà họ Lăng đối xử với mày thế nào cũng được, mày phải ngoan ngoãn chịu đựng, không được phản kháng! Bởi vì mày còn sống đã là ơn huệ lớn nhất rồi!"
Phương Mặc vẫn nhớ ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm của Phương Đình Lan khi nói câu này, không giống như đang nhìn con mình, mà giống như đang nhìn kẻ thù.
Đột nhiên anh cảm thấy chuyện bản thân muốn đưa Phương Đình Lan rời khỏi khu nhà tập thể này thật buồn cười biết bao. Nhưng đã trải qua quá nhiều lần tổn thương, anh cũng dần quên mất cách cười là như thế nào rồi.
Từ đó về sau, anh không bao giờ nói với Phương Đình Lan về chuyện rời khỏi khu nhà tập thể này nữa, anh trở nên cô độc và im lặng, thành tích cũng tụt dốc không phanh, như một khối bùn lầy bị giẫm đạp đến mức không thể đắp nặn được nữa. Đến nỗi mà, khi anh thi đỗ vào Đại học Bắc Kinh, Phương Đình Lan đã kinh ngạc vô cùng.
Phương Mặc thu lại vẻ phức tạp trong mắt, coi như không nghe thấy lời của Tô Khanh Mộng:
"Buông ra, tôi đang vội."
Tô Khanh Mộng buông góc áo anh ra, chu môi, nói như đang làm nũng: "Thật sự là có người thuê em mà, em không lừa anh đâu. Được không được không, chia bốn sáu nhé, anh bốn em sáu được không?"
Phương Mặc vẫn trơ mặt ra rồi quay đầu sang chỗ khác. Cái kiểu làm nũng của Tô Khanh Mộng cũng không phải là ra vẻ thái quá, mà là trong sự mềm mại lại mang theo chút quyến rũ trêu chọc, khiến anh không nhịn được mà tim đập nhanh hơn hai phần. Nhưng vừa nghĩ đến chuyện anh và Tô Khanh Mộng chỉ là người lạ gặp nhau vài lần mà cô đã có thể vô tư nũng nịu với anh như vậy, trong lòng anh lại chùng xuống hai phần.
"Đàn anh, sao tai anh lại đỏ thế?" Giọng cô gái vẫn vừa mềm mại vừa dụ người như thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)