Anh quay người, định rời đi thì lại một lần nữa - bị cô kéo lấy góc áo: "Đàn anh, em có chuyện muốn tìm anh."
"Buông ra, tôi không có thời gian…" Anh còn phải đi làm thêm.
"Có người bỏ tiền thuê em làm bạn gái anh, anh có muốn cùng kiếm số tiền này với em không? Chia ba bảy." Tô Khanh Mộng cong cong đôi mắt, khóe mắt đều là sự tinh ma ranh mảnh.
"…" Chuyện này cũng có thể nói thẳng ra vậy sao?
Đôi mắt vốn dĩ lạnh nhạt của Phương Mặc lộ ra thêm vài phần phức tạp. Cô gái trước mắt này, thật không biết nên nói cô làm việc quá mức đơn giản hay là quá gian xảo nữa…
Đối với những gì Tô Khanh Mộng vừa nói, Phương Mặc cũng không cảm thấy kinh ngạc, thậm chí anh đã lập tức đoán được là ai tiêu tiền để Tô Khanh Mộng tới làm bạn gái anh rồi.
Anh là con ngoài giá thú của nhà họ Lăng - đây là chuyện mà từ nhỏ người mẹ Phương Đình Lan của anh đã liên tục lặp đi lặp lại cho Phương Mặc nghe, rằng anh vốn là một đứa trẻ không nên có mặt trên đời này, nhưng cuối cùng - bởi vì Phương Đình Lan mềm lòng bên mới để anh có cơ hội có mặt trên đời này. Cho nên, chỉ cần được sống thôi là cũng đã đủ để anh mang ơn đội nghĩa rồi, không nên mơ tưởng đến những thứ khác, bao gồm cả cha anh và gia sản của nhà họ Lăng.
Hồi nhỏ, Phương Mặc không để tâm đến những lời này lắm, anh cũng từng thích cười, cũng từng hoạt bát, cũng từng vì đạt được thành tích xuất sắc nhất mà đi khoe với mẹ. Mãi cho đến khi anh lớn lên, ánh mắt mẹ nhìn anh ngày càng phức tạp, rồi bọn họ cũng bắt đầu chuyển nhà liên tục.
Năm mười tuổi, Phương Đình Lan đưa anh đến sống trong một khu nhà tập thể, nơi mà có đủ loại người tốt xấu. Một mỹ nhân yếu đuối như Phương Đình Lan đương nhiên sẽ bị người ta để mắt tới.
Một ngày nọ, không bao lâu sau khi chuyển đến, Phương Mặc tan học về thì thấy một người đàn ông đang định làm chuyện đồi bại với Phương Đình Lan, anh cầm dao phay lên rồi trực tiếp chém cho người đàn ông đó bị thương nặng.
Vì đề phòng người nhà của người đàn ông đó trả thù, để bảo vệ mẹ, thời gian đó Phương Mặc dù đi học cũng luôn mang theo dao phay. Có lẽ vì Phương Đình Lan bị dọa sợ, đột nhiên bà ta trở nên điên loạn, chỉ trích anh là kẻ giết người trời sinh, thậm chí còn chạy đến trường anh, nói với giáo viên và bạn học của anh rằng anh dùng dao phay làm người khác bị thương, trong cặp sách giấu dao phay. Những giáo viên và bạn học đã từng khen ngợi anh cũng dần không dám đến gần anh nữa, anh cũng trở nên ngày cành lạnh lùng hơn.
Đến khi Phương Mặc lên cấp hai, Phương Đình Lan mới trở lại bình thường, ánh mắt nhìn anh cũng có thêm vài phần áy náy. Phương Mặc cho rằng môi trường xung quanh quá tệ, vì vậy anh thầm hạ quyết tâm, nhất định phải kiếm thật nhiều tiền, đưa Phương Đình Lan rời khỏi khu nhà tập thể này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


