Tô Khanh Mộng không hề có vẻ xấu hổ khi bị phát hiện, cô thản nhiên xóa bản ghi âm trước mặt Lăng Uyên Bạch, còn khen ngợi: "Đàn anh Lăng đúng là giỏi thật đấy."
Khi cô khen ngợi người khác, đôi mắt sáng như sao, câu nói khoa trương như vậy nhưng từ miệng cô nói ra thì lại không khiến người ta cảm thấy khó chịu chút nào.
Ánh mắt đánh giá của Lăng Uyên Bạch lướt qua khuôn mặt Tô Khanh Mộng, rất khó để y liên hệ cô gái hoạt bát trước mắt với "con đũy trà xanh" trong miệng Thôi Mẫn Mẫn. Đặc biệt là đôi mắt của cô, vừa có sự trong trẻo của Lục Dao Tình, lại vừa có sự tinh ranh mà Lục Dao Tình không có, giống như những gợn sóng lấp lánh ánh nước của con suối trên núi vào buổi chiều hôm, khiến người ta nhìn thấy liền vui vẻ trong lòng.
"Những gì cô nói. tôi có thể bảo Thôi Mẫn Mẫn làm, mấy thứ này cũng có thể tiêu hủy, thậm chí cô còn có thể có nhận được nhiều hơn nữa." Y từ từ mở lời, giọng nói trầm ổn, như mang sức thuyết phục bẩm sinh.
Tô Khanh Mộng dừng lại cách Lăng Uyên Bạch một thước, đột nhiên nửa quỳ xuống, từ dưới ngước lên nhìn Lăng Uyên Bạch, còn Lăng Uyên Bạch chỉ cần hơi rũ mắt là đã có thể nhìn thấy hàng mi dài rung rinh, chiếc mũi nhỏ nhắn và đôi môi đỏ thắm của cô.
Y là người thừa kế tương lai của nhà họ Lăng, trò quyến rũ tầm thường như vậy không thể lay động được trái tim y. Thế nhưng Tô Khanh Mộng thực sự có một đôi mắt rất dễ khiến người ta lạc lối. Để dụ dỗ một tên xuất thân từ xóm nghèo như Phương Mặc thì chừng đó hẳn là đủ rồi, Lăng Uyên Bạch nghĩ.
Tô Khanh Mộng đột nhiên cúi đầu cười thành tiếng: "Đàn anh Lăng cho rằng như vậy là có thể khiến một người đàn ông động lòng sao? Còn lâu mới đủ."
Cô đứng dậy, như thể muốn quay về chỗ của mình, nhưng lại đột nhiên quay ngoắt lại, ngón tay thon dài của cô chọc thẳng vào chóp mũi y, khi y mở to mắt, cả người lùi về sau thì cô đã rụt ngón tay lại, cong mày nói: "Muốn khiến một người đàn ông động lòng, trước tiên phải thu hút sự chú ý của anh ta, dù là vui vẻ hay ghét bỏ cũng đều được hết."
Cô đã phát hiện ra y không thích người khác chạm vào!
Lăng Uyên Bạch nhìn chằm chằm vào sự ranh mãnh trong mắt cô, mím chặt môi một chút rồi rất nhanh đã lại trở lại bình thường. Y ngồi thẳng người, nhàn nhạt nói: "Người tự cho là thông minh thường dễ mất nhiều hơn được."
Tô Khanh Mộng ngồi về vị trí cũ, giữ khoảng cách an toàn tuyệt đối với y, giống như một con mèo ranh mãnh, sau khi chọc giận chủ nhân thì lại bắt đầu giả vờ ngoan ngoãn: "Là đàn anh Lăng làm việc quá vòng vo, nhược điểm của em nằm trong tay anh, mà em cũng muốn tiếp tục sống yên ổn, cho nên đàn anh Lăng cứ nói thẳng ra đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)