Lăng Uyên Bạch đẩy đẩy gọng kính, lên tiếng:
"Trần Lập không giải quyết được nhà họ Thôi đâu, chút chứng cứ đó của cô cũng chẳng lọt nổi vào mắt nhà họ. Vào trong ngồi đi, có lẽ tôi có thể giúp cô không chừng."
"Cậu, cậu Lăng…" Trần Lập nhất thời tái mặt, gã chỉ nghe theo lời Lăng Uyên Bạch mà hẹn Tô Khanh Mộng ra ngoài, nhưng không ngờ rằng Lăng Uyên Bạch cũng đích thân tới đây như vậy.
Giọng điệu Lăng Uyên Bạch rất ôn hòa: "Người cũng đã tới rồi, Trần Lập, anh về trước đi." Nhưng lời nói của y đều không cho gã một đường nào để phản bác cả.
So với Trần Lập đang nơm nớp lo sợ, Tô Khanh Mộng lại bình tĩnh hơn nhiều, cô gật đầu với Lăng Uyên Bạch, bước vào trong phòng bao của y.
Lăng Uyên Bạch có chút hứng thú với sự bình tĩnh này của Tô Khanh Mộng, y khóa cửa phòng bao, ngồi đối diện Tô Khanh Mộng. Tư thế ngồi rất ngay ngắn, thẳng tắp như được đo đạc bằng thước kẻ.
"Cô quen tôi à." Nếu không thì khó mà giải thích được sự bình tĩnh này của cô. Y y nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, cố gắng tìm ra sự tham lam trong đó, nhưng rồi lại chỉ nhìn thấy một mảnh bình lặng——
Đôi mắt cô trong trẻo hơn bất kỳ ai, không giống với những gì y nghe được, cũng có chút khác biệt so với những bức ảnh y đã xem. Ngón tay Lăng Uyên Bạch vô thức gõ lên tay ghế.
"Đàn anh Lăng và em đều là sinh viên khoa Tài chính, em biết đến anh cũng là chuyện bình thường mà." Tô Khanh Mộng hơi nghiêng người về phía trước, khiến cô trông càng chân thành vô hại hơn.
Nhưng Lăng Uyên Bạch lại cảm thấy Tô Khanh Mộng trước mặt mình lúc này có chút nguy hiểm, y nghiêm túc mà nhìn chằm chằm vào cô.
Y không lên tiếng, Tô Khanh Mộng cũng không vội mở lời, chỉ một lát sau, cô nhìn điện thoại:
"Nếu đàn anh Lăng không có chuyện gì, vậy em xin phép đi trước."
"Tìm cô thì tất nhiên là có chuyện rồi." Lăng Uyên Bạch nhàn nhạt mở lời: "Xem đi."
Y gõ gõ vào túi tài liệu trên bàn.
Tô Khanh Mộng mở túi tài liệu, từ bên trong rút ra một xấp ảnh, là ảnh của nguyên chủ ở cùng với đủ loại đàn ông, mỗi bức đều đầy ẩn ý, khiến người ta nghĩ ngợi lung tung. Trong túi còn có một tờ danh sách, là danh sách những món quà đắt tiền mà nguyên chủ đã từng nhận.
Ngay cả khi cô không rơi vào hoàn cảnh của nguyên chủ, Lăng Uyên Bạch vẫn nắm được nhược điểm của cô, điều này chứng tỏ Lăng Uyên Bạch đã có tính toán từ trước cả rồi.
Cô dường như rất chắc chắn rằng y sẽ giúp cô làm những chuyện này.
"Xóa bản ghi âm đi." Lăng Uyên Bạch không phản bác cô nhưng cũng không khách sáo mà chỉ thẳng ra vấn đề trên điện thoại của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
