Nhà họ Tô càng rối như mớ bòng bong thì người ta lại càng ít khi rắp tâm hãm hại; dẫu nhà họ Tô có ăn ngon hơn đôi chút, nhưng cứ nghĩ tới cảnh rối ren trong nhà là tâm lý ai nấy lại tự khắc cân bằng.
Đã không thể chung sống hòa bình với Vương Thúy Lan, chỉ có thể là gió Đông lấn át gió Tây, vậy thì cô nhất định phải nỗ lực làm ngọn gió Đông áp đảo kia.
La là la lá la la…
Hòa cùng khúc ca vui tươi líu lo tự chế, Tô Ninh mở cửa bước vào nhà.
Trong bếp lúc này đã không còn ai.
Nghe thấy tiếng động mở cửa, Mạnh Hân Điềm từ trong phòng mình rụt rè bước ra.
Thấy Tô Ninh đã về, cô bé lúng túng luống cuống tay chân.
Vừa muốn tiến tới làm thân với cô em kế này, nhưng lại cảm thấy cô em này đanh đá khó chọc nên đâm ra e sợ; muốn quay về phòng thì lại sợ mẹ ruột thất vọng, thành thử cứ đứng chôn chân tại chỗ, tiến thoái lưỡng nan.
Nhìn bộ dạng ủ rũ rụt rè đó của Mạnh Hân Điềm, Tô Ninh không nhịn được mà đảo mắt lườm một cái.
“Chị đứng đấy làm cọc gỗ à?”
“Hả?”
Vì đầu óc đang rối bời, Mạnh Hân Điềm chỉ nhận biết được Tô Ninh đang nói chuyện với mình chứ không nghe rõ đối phương nói gì.
Tô Ninh nhìn vẻ mặt ngơ ngác là biết ngay cô bé chẳng nghe rõ câu mình vừa nói.
Lại thêm một cái lườm khinh bỉ.
“Chị bày ra cái trò này làm gì thế? Người tôi nhắm vào là mẹ chị, người phụ nữ chiếm đoạt vị trí nữ chủ nhân của mẹ tôi trong căn nhà này, chứ tôi có nhắm vào chị đâu. Bày ra cái bộ mặt như bị ức hiếp ghê gớm lắm, người ngoài không biết lại tưởng tôi bắt nạt chị đấy. Sao hả? Đây là chiêu trò mẹ chị dạy để bôi nhọ thanh danh của tôi đấy à?”
Mạnh Hân Điềm giật nảy mình.
Cô bé tuyệt đối không muốn đối đầu với cô em kế tính khí như pháo nổ này chút nào.
Đến mẹ ruột còn chẳng trị nổi, một đứa như cô bé lại càng không có cửa.
Hai tay cô bé xua lia lịa:
“Không phải đâu, chị không có ý đó. Chị chỉ muốn kết thân với em, để hai đứa mình có thể hòa thuận sống chung thôi.”
Dứt lời, cô bé vội vàng bồi thêm vài câu:
“Đương nhiên đây cũng là ý của mẹ chị, nhưng bản thân chị cũng thực sự muốn làm thân với em mà. Thật đấy, em tin chị đi, chị không nói dối đâu.”
Đôi mắt căng thẳng nhìn chằm chằm vào mắt Tô Ninh.
Tô Ninh tự nhận khả năng nhìn người của mình cũng khá chuẩn xác.
Xem ra nữ chính này quả thực rất đúng với thiết lập nhân vật trong tiểu thuyết, chẳng những tam quan đoan chính mà bản tính còn là một chiếc bánh bao mềm thiện lương.
Nếu đổi lại là Tô Ninh, nghe phải những lời cô vừa nói ban nãy, bất kể mẹ mình đúng hay sai thì chắc chắn cũng phải xông vào đấu khẩu một trận, thậm chí thượng cẳng chân hạ cẳng tay ngay tại chỗ.
Thế nhưng nghe từng lời cùng thái độ lúc này của Mạnh Hân Điềm, rõ ràng nữ chính cũng tự thấy những việc mẹ mình làm chẳng ra làm sao, thậm chí trên mặt còn lộ rõ vẻ thấu hiểu cho nỗi lòng của cô.
Cô bước lại gần, kiễng chân giơ tay vỗ vỗ lên vai Mạnh Hân Điềm:
“Tôi thấy chị cũng biết Vương Thúy Lan làm sai, cũng hiểu cho tôi, lại chẳng có dã tâm hại tôi. Đã thế thì chị cứ yên tâm đi, tôi sẽ không nhắm vào chị đâu.
Ngay cả mẹ chị cũng vậy, chỉ cần bà ta không giở trò sau lưng hay toan tính hại tôi thì tôi cũng chỉ khinh thường bà ta thôi chứ chẳng hơi đâu làm gì quá đáng, cùng lắm là mở mồm mỉa mai đôi ba câu cho bõ ghét.”
Cô lại vỗ nhẹ lên vai Mạnh Hân Điềm: “Yên tâm đi.”
Mạnh Hân Điềm thở phào một hơi nhẹ nhõm, nở nụ cười ngọt ngào như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân: “Cảm ơn em nhé.”
Tô Ninh chẳng hiểu nổi, việc gì mà phải cảm ơn chứ.
Nhìn ra sự thắc mắc của Tô Ninh, ánh mắt Mạnh Hân Điềm thoáng chút phức tạp:
“Chị là của nợ mang theo, mức độ chú Tô chấp nhận chị hoàn toàn phụ thuộc vào em. Chỉ cần em chấp nhận chị thì chị mới có thể yên ổn ở lại căn nhà này.”
Tô Ninh cảm thấy cạn lời khôn xiết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
