"Cha ruột mẹ ruột của nàng nghĩ ra một cách hay, để ta đến Hầu phủ, ta không hiểu nổi, đều cùng một cha, ta nghi ta được nhặt về đấy."
"Nói ra không sợ các vị chê cười, ta sinh ở Đường gia, mẹ ruột một lòng tu luyện không thèm để ý đến sự tồn tại của ta, trong mắt vị cha ruột kia của ta thì coi như không nhìn thấy nữ nhi này, có thể trưởng thành đến bây giờ, sống đến ngày hôm nay cũng coi là một kỳ tích."
"Về phần tài nguyên tu luyện, có gì tốt ông ta đều nghĩ đến vị đại tỷ kia của ta trước, may là còn có tông tộc tồn tại, người duy nhất trong Đường thị khiến ta chút thiện cảm chính là trưởng bối trong tông tộc."
Đường Quả liếc nhìn Lâu di nương đang ngồi trên mặt đất cúi đầu, "Lâu di nương, thật ra ta còn phải cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi khi ta chưa đủ lớn thì không cho ta liều thuốc độc."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



