Đường Quả phun nước, có chút khó tin nhìn Đường Hạo Huy và Lâu di nương.
Đúng rồi, Lâu di nương đang lấy khăn lau nước mắt, quỳ trước mặt cô, nhỏ giọng khóc thút thít. Đường Hoan không ở đây, nàng ta đến phủ của Thất hoàng tử để tị nạn, sợ người của Hầu phủ tới bắt.
Nếu Đường Hoan biết hai người này định làm gì, e là sẽ ngăn cản.
Sao hai người này lại cho rằng, cô sẽ đến Hầu phủ để giúp Đường Hoan vậy?
"Bên Hầu phủ đồng ý, chỉ cần ngươi quá giúp bọn họ luyện thuốc năm năm, chuyện kia sẽ được xóa bỏ." Đường Hạo Huy nói như lẽ đương nhiên, "Dù gì Hoan Nhi cũng là tỷ tỷ của ngươi, vốn lần này cũng không phải lỗi của nàng, ngươi giúp nàng một chút, dù sao ngươi cũng sẽ không chịu uất ức gì."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



