Dạ Chu không trực tiếp rời khỏi, ngược lại đi bên cạnh xe ngựa, xe ngựa không nhanh, hắn đột nhiên cũng không vội tu luyện.
Mà là suy nghĩ, kẻ bám dai như đĩa thật sự không bám theo hắn nữa ư?
Nói từ bỏ là từ bỏ sao?
Lúc đầu không phải còn nói nhất định phải gả cho hắn, muốn bám lấy hắn cả đời ư.
Đôi lông mày xinh đẹp của Dạ Chu nhíu chặt, hắn nghĩ sao cũng không nghĩ thông, không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào xe ngựa, không biết kẻ bám dai như đĩa những năm này đã xảy ra chuyện gì, sao lại từ bỏ đeo bám hắn rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)