“Quá, quá giang chứ.”
Dạ Chu không do dự, bèn trèo lên xe ngựa ngồi đối diện Đường Quả.
Cũng may xe ngựa rất rộng rãi, ở trong chỉ có 2 người, giữa 2 người còn có một bàn nhỏ có ấm trà nóng và 2 miếng bánh. Có thể thấy người phụ nữ trước mặt là người biết hưởng thụ.
“Ta là Chu Dã.”
Đường Quả nhìn chằm chằm khuôn mặt Dạ Chu, cô cúi mắt, khoé miệng giương nụ cười: “Không thành thật vậy à.”
Dạ Chu hơi mất tự nhiên, bật ra 2 chữ: “Dạ Chu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)