"Ha ha ha! Chị Kỷ, chị nhìn bộ dạng nhảy chồm chồm của nó kìa, chẳng khác gì con khỉ đang nhảy nhót! Lá gan nhỏ thế mà cũng dám lảng vảng quanh chị, một thằng con trai mà sợ rắn, đúng là mất mặt!" Một cô gái theo phong cách punk, mái tóc nhuộm nửa trắng nửa đen chỉ vào Thẩm Bạc đang hoảng loạn, cười đến cong cả lưng.
"Nó đúng là tự mình chuốc khổ." Cô bạn búp bê bên cạnh Kỷ Huyên hừ một tiếng, tỏ vẻ khinh bỉ.
“Chứ còn gì nữa! Đến cả nhìn người cũng không ra gì, không biết mình là cái thá gì mà dám viết thư tình tỏ tình với chị Huyên! Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!” Cô gái punk nghịch ngợm vuốt mái tóc hai màu của mình, gương mặt lộ rõ vẻ ghét bỏ, dường như sắp ngưng tụ thành thực thể.
“Chị Kỷ, mấy bức ảnh nó lén chụp chị đều ở đây hết rồi, chị xem xử lý sao ạ?” Một chiếc điện thoại được đưa tới trước mặt. Nhìn thấy loạt ảnh chụp lén chính mình trên đó, nụ cười trên mặt Kỷ Huyên suýt nữa thì không giữ được.
Gì đây?
Nam chính sao lại chụp lén cô?
Trong lòng Kỷ Huyên đầy dấu chấm hỏi, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Bạc cũng trở nên khó diễn tả.
Thì ra cái hiện trường tưởng như bắt nạt học đường này, thật ra là đang dạy dỗ một kẻ thích nhìn trộm?
“Tao chưa từng thấy đứa nào hèn hạ như nó! Đánh không đi, mắng không dứt, hôm nay phải cho nó một trận nhớ đời, để nó hết dám đến làm phiền chị Kỷ!” Cô gái mặt búp bê tức đến phồng cả má, nhìn Thẩm Bạc đang co quắp trên nền đất, ánh mắt lạnh đến thấu xương.
Nghe hai người kia nói rõ từng chi tiết, nụ cười trên mặt Kỷ Huyên thật sự không thể duy trì nổi nữa.
Cái gì thế này?
Thẩm Bạc chẳng phải là nam chính đáng thương bị nữ phụ ác độc bắt nạt dã man sao?
Sao nghe hai đứa theo chân mình kể lại thì không giống chút nào hết?
Kỷ Huyên lập tức lục lại ký ức trong đầu, kiểm tra lại đường cốt truyện vốn có của nam chính.
So sánh xong, cô lại lần nữa nhìn về phía Thẩm Bạc giờ đây đã giết chết con rắn đang quấn lấy mình.
Đúng lúc đó, đối phương cũng ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Chỉ một ánh mắt, lòng Kỷ Huyên bỗng chợt rúng động. Đôi mắt sâu thẳm đen kịt, u ám mà mơ hồ kia dù bị che lấp bởi kính gọng đen vẫn khiến cô thấy cực kỳ khó chịu.
Cô mơ hồ có cảm giác, sau ánh nhìn này, có điều gì đó đã hoàn toàn thay đổi.
Khóe môi Kỷ Huyên chậm rãi thả xuống, nụ cười ngọt ngào trên mặt cũng dần biến mất.
Tên thiếu niên tóc nhuộm xanh lục lập tức nhận ra sự thay đổi trên nét mặt Kỷ Huyên, quay đầu lại thì thấy Thẩm Bạc đang chăm chú nhìn cô, lập tức nổi trận lôi đình. Hắn ta xông đến, túm lấy cổ áo Thẩm Bạc, tức giận quát lớn: “Mẹ nó, mày nhìn cái gì hả? Mấy trận dằn mặt trước chưa đủ à? Lá gan to ra rồi đúng không?”
Thế nhưng Thẩm Bạc bị đe dọa mà chẳng chút sợ hãi, thậm chí còn bật cười khẩy: “Các người ngoài việc đánh tôi để hả giận, còn dám làm gì khác không? Ngay cả con rắn ban nãy, không phải cũng nhổ hết nanh độc rồi mới dám lôi ra đấy à?”
Những lời nói thẳng thừng đó khiến không khí như khựng lại một nhịp, đâm thẳng vào bản chất của cái trò bắt nạt vừa rồi, khiến sắc mặt của đám người xung quanh thay đổi thấy rõ.
Bọn họ đúng là ngang ngược thật đấy, nhưng không có nghĩa là không có đầu óc.
Dạy dỗ một kẻ đáng ghét thì được, nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện chết người thì bọn họ gánh không nổi. Dù cho cái tên âm u này đúng là đáng bị xử lý.
Thế nhưng Thẩm Bạc chẳng hề hoảng loạn, ngược lại ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía Kỷ Huyên, rồi bỗng bật cười.
Trong khoảnh khắc đó, cả hành lang vang vọng tiếng cười một mình của hắn.
Tiếng cười lớn đến mức gần như chói tai, phối với bộ dạng rối bời, bẩn thỉu của hắn lúc này, trông vô cùng điên dại, mang theo một luồng điên loạn khó diễn tả bằng lời.
Đám thiếu niên xung quanh vừa rồi còn thấy hắn đáng thương, giờ lại thấy tức tối như bị trêu chọc. Rõ ràng là cười đùa, mà lại khiến họ cảm thấy bị khiêu khích nghiêm trọng.
“Cười cái đ**!” Tên tóc xanh lục gầm lên, vung nắm đấm định đập nát nụ cười chướng mắt đó.
Ai cũng tưởng rằng Thẩm Bạc sẽ vẫn để mặc cho bị đánh như mọi lần.
Nhưng bất ngờ đã xảy ra.
Rầm!
Thẩm Bạc giơ tay bắt gọn cú đấm kia, nhẹ nhàng đến mức khiến người ta nghi ngờ mắt mình có hoa không.
“Lục Kỳ, tối qua mày không ăn cơm à? Không đánh nổi một thằng hèn mọn hử?” Có kẻ ở bên ngoài cười giễu, thấy trò vui thì không ngại châm chọc.
Lục Kỳ trừng mắt nhìn tên vừa nói, rồi lại quay đầu nhìn Thẩm Bạc. Lần này, hắn ta âm thầm dồn lực vào nắm tay, nhưng rõ ràng đối phương kìm chặt chẳng hề lung lay.
Thế là hắn ta liền giơ chân đá thẳng vào người Thẩm Bạc.
Cú đá dữ dội ấy còn chưa chạm tới người, đã bị Thẩm Bạc dễ dàng chặn đứng, rồi phản đòn nhanh như chớp!
Lục Kỳ chỉ cảm thấy đầu gối mình đau nhói, cả người loạng choạng rồi ngã khụy xuống như bị mất thăng bằng.
Một chân quỳ rạp trên sàn, hình ảnh ấy khiến không gian xung quanh đột nhiên trở nên tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy tiếng.
Tên sâu bọ hèn mọn này, kẻ từng bị họ đấm đá, mặc sức sỉ nhục, hôm nay lại dám phản kháng?
Mà càng đáng sợ hơn là, hắn đã khiến một người trong bọn họ quỳ xuống trước mặt bao người!
Đối với Lục Kỳ, đây không chỉ là một cú ngã, mà là một đòn giáng thẳng vào lòng tự trọng.
“Thẩm Bạc! Mày dám để tao quỳ trước mày? Muốn chết hả?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
