Đôi mắt Lục Kỳ bốc lên ngọn lửa phẫn nộ, ánh nhìn độc ác như muốn lột da róc thịt Thẩm Bạc ngay tại chỗ.
“Đã bắt mày quỳ rồi thì tao còn sợ cái gì nữa chứ?” Thẩm Bạc nheo mắt, đôi con ngươi đen kịt ảm đạm kia lạnh lẽo như vực sâu, khoé môi nhếch lên nụ cười quái dị, trong cổ họng bật ra một tràng cười trầm khàn như ác mộng.
Khoảnh khắc này, Thẩm Bạc của hiện tại và Thẩm Bạc im lặng chịu đựng trước đó như hai con người hoàn toàn khác biệt.
Cứ như thể vừa mới tách thành hai nhân cách.
“Con mẹ mày, hôm nay ông phải đập chết mày!” Lục Kỳ gầm lên, lợi dụng tư thế nửa quỳ, vung tay còn lại định đánh trả.
Hắn ta nắm lấy cánh tay đang khống chế mình của Thẩm Bạc, định thực hiện một cú quật ngã kiểu cá sấu chết chóc ngay tại chỗ.
Nhưng vừa xoay người được nửa vòng, hắn ta đã bị Thẩm Bạc thuận thế hóa giải dễ như trở bàn tay.
Liên tiếp thất bại, Lục Kỳ cũng biết không thể đơn độc cứng đầu thêm nữa, đành đè nén cơn giận như sắp bùng nổ, quay đầu hét với đám thiếu niên xung quanh: “Bọn mày chết hết rồi hả? Còn không mau xúm lại dạy cho nó một bài học!”
Vài tên thiếu niên khác nghe vậy liền lao tới, lập tức vây quanh Thẩm Bạc.
Ai nấy đều vung tay bẻ khớp, khí thế hung hăng, chuẩn bị quật Thẩm Bạc ngã xuống lần nữa.
Thế nhưng…
“Á! Tay, tay của tao muốn gãy rồi!”
“Đau quá đau quá, mau thả cánh tay tao ra, sắp trật khớp rồi, đau đau…”
“Mắt của tao…”
“Á! Mặt của tao…”
“Đại ca, tôi sai rồi, tha cho bọn tôi đi mà…”
Tiếng la hét đau đớn, tiếng cầu xin tha mạng vang lên rối rít chỉ trong chốc lát. Trước mặt Kỷ Huyên là cảnh tượng Thẩm Bạc dễ dàng đánh gục cả đám thiếu niên vây quanh mình.
Mà sau khi đánh xong, hắn còn quay đầu nhìn cô, nở một nụ cười đầy khiêu khích.
Từ một kẻ ngoan ngoãn chịu đòn, đến một người phản công dữ dội trong tích tắc, tất cả chỉ mất vài phút?
Hàng mày Kỷ Huyên khẽ nhíu lại, cô ghét nhất là cảm giác mọi việc vượt khỏi tầm kiểm soát.
Thẩm Bạc giải quyết xong đám người kia, không để tâm đến những kẻ nằm la liệt dưới đất, ánh mắt dứt khoát hướng thẳng về phía Kỷ Huyên.
Khuôn mặt bị tóc mái che khuất nửa phần, khí chất u ám, trên môi là nụ cười kỳ quái, sau lưng là một đống người nằm gục, hắn bước đến, mỗi bước như mang theo sát ý.
Nhìn thế nào cũng giống như đang chuẩn bị đến trả thù cô.
Tống Miên Miên dè dặt liếc nhìn Thẩm Bạc một cái, rồi ghé sát Kỷ Huyên, nhỏ giọng hỏi: “Chị Kỷ, cậu ta đang đi về phía tụi mình, giờ mình phải làm sao?”
Thật lòng mà nói, nhìn bộ dạng Thẩm Bạc lúc này, tất cả mọi người xung quanh đều có chút sợ hãi.
Một người vốn bị bắt nạt lâu ngày, đột nhiên đánh bại tất cả đám con trai trong trường, rồi lại cười tươi như không có chuyện gì xảy ra, ai mà không sợ hắn điên thật chứ?
“Có gì phải sợ? Nó mà dám động vào tao, tao sẽ cho người chặt tay nó.” Kỷ Huyên vẫn giữ nét mặt lạnh lùng kiêu ngạo nhìn về phía Thẩm Bạc. Là một đại tiểu thư quen được nuông chiều, cô chẳng hề biết sợ là gì. Trong mắt cô, chỉ có hai loại người, loại không thể đắc tội và loại phải giẫm cho chết.
“Nhưng mà chị Kỷ… lỡ như cậu ta mạnh thật, muốn làm gì chị thì sao?” Tống Miên Miên lo lắng hỏi.
Lời nhắc ấy khiến ký ức về những lần Thẩm Bạc theo dõi như một kẻ cuồng si bỗng ùa về trong đầu Kỷ Huyên. Sau khi lật lại đoạn ký ức ấy, cô nghiến răng nói: “Nó mà dám ra tay, tao sẽ cho nó vào tù. Trong điện thoại nó không phải đang có bằng chứng sẵn sao?”
Tống Miên Miên nghe vậy mắt sáng lên, lập tức quay sang nhìn cô nàng punk phong cách bên cạnh: “Thích Nhu, nếu tình hình có gì không ổn, cậu phải lập tức mang điện thoại chạy đi! Đây là bằng chứng duy nhất chứng minh chúng ta vô tội!”
Tiếng bạt tai vang dội, cộng với giọng nói kênh kiệu ngang ngược, đúng là phong cách Kỷ tiểu thư, chẳng ai lấy làm lạ, kể cả người bị tát là Thẩm Bạc.
Tống Miên Miên và Thích Nhu liếc nhìn nhau, trao đổi ánh mắt đầy lo lắng. Cuối cùng vẫn là Tống Miên Miên kéo tay áo Kỷ Huyên, ra hiệu lia lịa như sợ người khác không thấy.
Nhưng Kỷ đại tiểu thư chẳng bao giờ để tâm đến ánh mắt người khác, lại càng không vì một tên “đàn em” mà thay đổi cách hành xử.
Cô hất tay Tống Miên Miên ra, lạnh lùng nói: “Tống Miên Miên, cậu với Thích Nhu tránh ra. Hôm nay tớ mà không dạy dỗ cậu ta một trận, tớ nuốt không trôi cục tức này.”
Nói rồi, lại thêm một bạt tai nữa giáng thẳng vào mặt Thẩm Bạc.
Thế nhưng bị tát mà Thẩm Bạc chẳng hề nổi giận, ngược lại nụ cười trên mặt hắn càng rạng rỡ hơn. Đôi mắt sâu hoắm kia nhìn chằm chằm vào cô, nóng rực kỳ lạ, hoàn toàn không giống ánh mắt của một kẻ đang bị đánh.
Thấy hắn như vậy, cơn giận trong lòng Kỷ Huyên bùng lên dữ dội. Cô tát thêm mấy cái nữa: “Cho mày cái tội chụp lén… Cho mày cái tội cười… Cười hả? Tao cho mày cười!”
Tiếng bạt tai vang lên từng đợt, vang vọng cả hành lang khiến Tống Miên Miên và Thích Nhụy phải lùi về sau mấy bước.
Sau khi ăn liền mấy cú tát, Thẩm Bạc rốt cuộc cũng ngừng cười.
Hắn giơ tay khẽ vuốt ve chỗ vừa bị đánh trên má, đôi mắt như suy tư nhìn chằm chằm vào Kỷ Huyên, cho đến khi khiến cô sởn tóc gáy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
