[Ký chủ, cô đã nghĩ kỹ muốn vào bộ phận nào chưa?] 88537 lắc lắc thân hình lông xù mềm mại tròn trịa của mình, ngẩng cái đầu nhỏ xíu lên, đôi mắt nhỏ như hạt mè ánh lên vẻ kiêu ngạo khi nhìn chăm chú vào Kỷ Huyên.
Đối diện với bảng chọn bộ phận, ánh mắt Kỷ Huyên lướt qua một loạt danh mục như pháo hôi, quần chúng qua đường, người công cụ, bạch nguyệt quang, nữ chính ngược văn… Cuối cùng dừng lại ở mục nữ phụ ác độc, rồi không chút do dự chọn luôn.
Người ta thường nói làm người tốt thì khó, vậy làm người xấu chẳng phải dễ hơn à?
Kỷ Huyên nghĩ vậy, trên mặt cũng hiện lên nụ cười thoải mái.
Chỉ là khi 88537 thấy cô chọn mục đó, trên cái đầu tròn vo như chim cút hiện rõ vẻ do dự: [Ký chủ, cô chắc chắn muốn chọn nữ phụ ác độc à? Phải biết rằng mấy người đó thường không có kết cục tốt đâu.]
[Đinh! Rút thăm nhiệm vụ thành công…]
[Đinh! Đang đưa vào thế giới nhỏ…]
Cùng với ba tiếng đinh liên tiếp, Kỷ Huyên cảm thấy trước mắt mình mờ đi, vô số đóa hoa nở rộ trong tầm nhìn như đang nhìn vào một ống kính vạn hoa đầy màu sắc, bên tai là giọng máy lạnh lùng của hệ thống.
Đến khi cô hoàn hồn lại, thì đã đứng trong một khung cảnh xa lạ. Bên tai là tiếng ồn ào náo nhiệt và âm thanh trò chuyện.
Ở hành lang rộng rãi, một nhóm nam nữ thanh thiếu niên đang tụ lại. Trên mặt ai nấy đều là nụ cười ngông cuồng và chế nhạo.
Phía trước họ, một thiếu niên đeo kính gọng đen đang bị người khác đẩy tới xô lui, chửi bới. Thi thoảng trên người lại xuất hiện thêm vài dấu giày.
Hắn cúi thấp đầu, phần tóc mái dài che gần hết khuôn mặt, cả người toát lên vẻ trầm mặc và âm u.
Đối mặt với sự sỉ nhục và bắt nạt của đám người kia, hắn chỉ lặng lẽ chịu đựng. Đừng nói phản kháng, ngay cả mí mắt cũng chẳng nhúc nhích.
Chẳng mấy chốc, cả người hắn bị đẩy ngã xuống đất, người co lại như một quả bóng nhỏ, thành thạo che chắn những chỗ yếu hại, lặng lẽ chờ đợi đợt hành hạ tiếp theo.
Đây là một cảnh bắt nạt?
Kỷ Huyên chớp mắt, bắt đầu âm thầm tiếp nhận kịch bản và ký ức của nhân vật.
Rất nhanh, cô đã hiểu rõ thân phận của mình và người đang bị bắt nạt trước mặt.
Cô là Kỷ Huyên, cô chủ của tập đoàn Thịnh Thế, từ nhỏ đã được gia đình nuông chiều đến vô pháp vô thiên, tính tình trở nên kiêu căng ngạo mạn.
Theo cốt truyện, thiếu niên đeo kính kia là Thẩm Bạc, chỉ vì vô tình va phải cô, lại còn làm bẩn bộ đồ mới mua của cô, nên bị cô chọn làm đối tượng bắt nạt.
"Thẩm Bạc, sao hôm nay mày không kêu nữa? Không gào cứu mạng à? Câm rồi hả?" Một tên thiếu niên mặt mày hung tợn vừa nói vừa túm cổ áo hắn, còn giơ tay vỗ vỗ mặt hắn, động tác và ánh mắt đều đầy vẻ sỉ nhục và khinh bỉ.
"Ha ha ha! Chắc mấy lần trước bị tụi tao đánh cho sợ rồi. Mấy người nói xem, lỡ lát nữa nó sợ đến mức đái ra quần thì sao?"
"Í ẹ! Buồn nôn quá đi! Mau chuẩn bị điện thoại đi, tao muốn chụp lại cảnh nó sợ đến tè ra quần rồi dán lên tường thông báo trường!"
"Ôn Cương, mày nâng đầu nó cao chút đi, để tụi tao chụp rõ mặt!" Một tên tóc nhuộm xanh lục cầm theo cái lồng tiến lại gần, trên mặt là nụ cười hứng khởi kỳ dị.
Kỷ Huyên liếc mắt nhìn, qua khe lồng sắt trông thấy bên trong là một con rắn đang ngẩng đầu lên, cô theo bản năng liền nổi da gà.
Với sự xuất hiện của con rắn, tiếng hò hét xung quanh càng thêm ồn ào, từng gương mặt đều là vẻ háo hức xem trò vui.
Ngay lúc ấy, tên Ôn Cương đang nắm cổ áo Thẩm Bạc chuyển sang bóp cổ hắn, rồi mạnh tay bẻ miệng hắn ra.
Tên thiếu niên tóc xanh kia đã mở lồng, đưa tay vào bắt lấy con rắn bên trong.
Khi nhìn thấy đầu con rắn có hình tam giác, đồng tử của Thẩm Bạc co rút dữ dội, vừa nãy hắn còn như khúc gỗ giờ đột nhiên vùng vẫy kịch liệt…
Trong chốc lát, đến cả Ôn Cương vốn cao to lực lưỡng cũng không khống chế được Thẩm Bạc đang vùng vẫy dữ dội.
Thấy vậy, hai thiếu niên xung quanh lập tức tự giác bước lên hỗ trợ, cùng nhau đè chặt Thẩm Bạc xuống.
Con rắn càng lúc càng đến gần, có người không nhịn được giơ điện thoại lên, tiếng tách tách chụp ảnh cùng tiếng cười ngông cuồng của đám thiếu niên thiếu nữ vang vọng khắp hành lang.
“Biến đi! Tụi bây cút hết cho tao!” Tiếng gào khản cổ của Thẩm Bạc chẳng ai buồn để ý, hắn run lẩy bẩy khi thấy con rắn mỗi lúc một sát lại gần.
Ngay khoảnh khắc đầu rắn cách miệng hắn chỉ còn một tấc, tên tóc xanh kia chợt xoay cổ tay, khoé môi nhếch lên nụ cười tinh quái như đùa dai, liền kéo cổ áo Thẩm Bạc lên rồi ném thẳng con rắn vào trong.
Những người xung quanh thấy vậy lập tức tản ra như ong vỡ tổ.
Thoát khỏi khống chế, Thẩm Bạc theo bản năng lồm cồm bò dậy, ra sức muốn giũ con rắn đang quấn trên người mình xuống.
Bộ dạng luống cuống ấy càng khiến đám người đứng xem cười to hơn nữa, tiếng cười vang dội, giễu cợt không chút nương tay.
Kỷ Huyên đứng bên im lặng quan sát từ đầu đến cuối, hoàn toàn không có ý định ngăn cản. Trên gương mặt xinh đẹp tinh xảo thậm chí còn vương nụ cười nhàn nhạt. Khóe môi duyên dáng cong lên như đóa hoa vừa hé nở, nhưng lại chẳng có chút thương xót nào.
Tựa như tất cả cảnh tượng trước mắt này, đối với cô chỉ là một vở kịch kệch cỡm mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
