“Vương gia, người đã về, cả chặng đường vất vả rồi. Trong viện của thiếp đã chuẩn bị sẵn bữa tối, Vương gia có thể nể mặt đến dùng thử một chút không ạ?” Liễu Như Nghi cúi người hành lễ, dịu dàng nói.
Hoắc Cẩn Kỳ thấy Liễu Như Nghi không tranh cãi với mình vì chuyện thông phòng, liền thở phào nhẹ nhõm.
Trước đây, chỉ cần hắn ra ngoài xã giao, đến thanh lâu một chuyến, Liễu Như Nghi cũng có thể khóc lóc không ngừng. Vì vậy, khi nghe tin mẫu phi gửi cho mình một thông phòng, điều Hoắc Cẩn Kỳ sợ nhất chính là Liễu Như Nghi lại nổi cơn ghen.
Hoắc Cẩn Kỳ theo Liễu Như Nghi đến viện của nàng ta. Vừa mới ăn được một miếng cơm, hắn đã nghe Liễu Như Nghi ai oán nói: “Vương gia có biết không, mẫu phi gọi thiếp vào cung rồi trực tiếp gửi một thông phòng cho Vương gia đó. Thiếp không tiện từ chối nên đã đưa người về, hiện đang sắp xếp ở Chiếu Tịch Các. Nếu Vương gia muốn nhận thông phòng này thì tối nay có thể đến Chiếu Tịch Các xem thử.”
Liễu Như Nghi nói những lời này rõ ràng là mang theo sự tức giận. Miệng thì nói để Hoắc Cẩn Kỳ đi gặp thông phòng nhưng trong từng lời từng chữ đều là không muốn hắn đi.
Miếng cơm trong miệng Hoắc Cẩn Kỳ mắc nghẹn, nuốt không được mà nhổ cũng không xong. Hắn thầm thở dài trong lòng rồi đặt đũa xuống.
Hoắc Cẩn Kỳ an ủi: “Như Nghi, chẳng lẽ nàng còn không biết ta sao, chúng ta thành thân bao nhiêu năm rồi, nàng có thấy ta có người nữ nhân nào khác không?”
Liễu Như Nghi quay lưng đi, dùng khăn tay lau nước mắt, không kìm được nói: “Người không có nữ nhân khác nhưng càng như vậy, người ngoài lại càng nói về thiếp. Nói thiếp không có con, nói thiếp hay ghen tuông. Nhưng chẳng lẽ thiếp lại không muốn có con của mình sao?”
Liễu Như Nghi càng nói càng đau lòng rồi bật khóc nức nở.
Hoắc Cẩn Kỳ không khỏi đau đầu. Vốn dĩ hắn đã mệt mỏi vì đường xa, chỉ muốn ăn nhanh một bữa cơm nhưng bây giờ lại phải dỗ dành Liễu Như Nghi, hắn lập tức cảm thấy đau đầu không thôi.
Hoắc Cẩn Kỳ trầm giọng nói: “Được rồi, Như Nghi nàng đừng khóc nữa, rồi sẽ có con thôi. Vương thái y không phải đã nói chỉ cần tĩnh dưỡng tốt là sẽ có sao. Thông phòng kia là do mẫu phi ép đưa tới cũng không phải ý của ta. Ta sẽ không động vào nàng ta.”
Liễu Như Nghi nghe Hoắc Cẩn Kỳ nói sẽ không động vào Thẩm Yên mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng ta lau nước mắt, nín khóc mỉm cười.
Hoắc Cẩn Kỳ bị làm ầm ĩ một trận, hắn cũng không còn tâm trạng ăn uống. Hắn ăn qua loa cho no bụng rồi lấy cớ còn có việc để về thư phòng của mình.
Nhưng dù nghỉ ngơi một lát trong thư phòng, hắn vẫn cảm thấy mệt mỏi, bèn gọi gã sai vặt đến chuẩn bị đến suối nước nóng ngâm mình để giải tỏa mệt mỏi.
Hắn không khỏi nhíu mày, cảnh giác hỏi một tiếng: “Ai?” Nhưng xung quanh một mảnh tĩnh lặng, không có ai trả lời.
“Như Nghi, là nàng phải không?” Hoắc Cẩn Kỳ nghĩ rằng trong Vương phủ chỉ có mình và Vương phi được sử dụng những hồ nước này, trong lòng hắn có chút yên tâm nhưng vẫn không nhịn được hỏi thêm một tiếng. Tuy nhiên, vẫn không nhận được bất kỳ hồi đáp nào.
Thấy đối phương mãi không trả lời, Hoắc Cẩn Kỳ sinh lòng nghi ngờ, quyết định tự mình đi xem xét tình hình. Hắn cẩn thận bơi từ từ qua đó. Khi tầm mắt dần rộng mở, qua làn hơi nước mờ ảo của suối nước nóng, một tấm lưng trắng ngần xinh đẹp hiện ra trước mắt, lúc ẩn lúc hiện, tựa như một bức tranh tuyệt đẹp.
Hoắc Cẩn Kỳ tưởng là Liễu Như Nghi. Hắn đoán rằng sau khi khóc lóc ban nãy, Liễu Như Nghi muốn làm lành với mình, biết mình đến ngâm suối nước nóng nên đã cố tình đến đây trước để tạo bất ngờ.
Nghĩ đến đây, Hoắc Cẩn Kỳ không khỏi mỉm cười. Hắn lặng lẽ bơi đến sau lưng bóng hình đó rồi trực tiếp ôm chầm lấy đối phương từ phía sau.
Thứ chạm vào tay là làn da mềm mại, mịn màng, Hoắc Cẩn Kỳ bất giác rung động trong lòng, hắn đưa tay về phía trước nắm lấy rồi sững sờ.
Bởi vì cảm giác này rõ ràng không phải của Liễu Như Nghi, to lớn như quả dưa, mềm mại như mây.
Hoắc Cẩn Kỳ không nhịn được lại nắm thêm một cái, liền nghe thấy tiếng kêu yêu kiều của nữ tử.
Hắn nhận ra giọng nói này hoàn toàn không phải của Liễu Như Nghi, bèn vội vàng đẩy đối phương ra, quả nhiên nhìn thấy một gương mặt xa lạ.
Nữ tử đó mày lá liễu, mắt đa tình, môi anh đào, một gương mặt thuần khiết đến tột cùng nhưng thân hình lại còn thu hút hơn cả những cô nương ở thanh lâu.
Hoắc Cẩn Kỳ nhíu mày, nghiêm giọng nói: “Ngươi là ai, sao lại ở trong suối nước nóng của Vương phủ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
