Người này đương nhiên là Thẩm Yên, nàng hoảng hốt nhìn Hoắc Cẩn Kỳ, dùng tay che cơ thể mình, run rẩy giải thích: “Ta, ta là thông phòng của Vương gia. Ngươi là ai! Còn không mau quay đi!”
Hoắc Cẩn Kỳ nghe vậy liền biết nữ tử này chính là thông phòng nha hoàn Thẩm Yên mà mẫu phi ban xuống.
Hoắc Cẩn Kỳ nghĩ đến mỹ cảnh vừa thấy, ánh mắt hắn bất giác tối lại nhưng hắn lập tức nghĩ đến Liễu Như Nghi, bèn ép mình phải bình tĩnh.
“Ta chính là Kỳ Vương, sao ngươi lại tự ý đến suối nước nóng này?”
Nghe đối phương nói mình chính là Vương gia, nữ tử không khỏi mở to đôi mắt đẹp. Nàng không màng đến thân thể trần trụi của mình vội vàng muốn quỳ xuống.
Nhưng vì di chuyển trong suối nước nóng bất tiện, Thẩm Yên không cẩn thận ngã nhào về phía trước.
Hoắc Cẩn Kỳ giật nảy mình, không hề suy nghĩ mà đưa tay đỡ lấy Thẩm Yên. Vừa chạm vào, cảm giác tuyệt diệu ấy lại ùa về, khiến yết hầu của Hoắc Cẩn Kỳ bất giác trượt lên trượt xuống.
Thẩm Yên tựa vào lòng Hoắc Cẩn Kỳ, dường như vẫn còn kinh hãi vì sự cố đột ngột vừa rồi.
“Ngươi còn muốn ở trong lòng ta bao lâu nữa?”
Mãi đến khi giọng nói đầy từ tính vang lên trên đỉnh đầu, Thẩm Yên mới vội vàng đứng thẳng dậy.
“Vương gia tha tội, nơi ở của nô tỳ ở gần đây nhưng lại không biết nơi nào có thể tắm rửa. Thấy nơi này có suối nước nóng nên nô tỳ muốn tắm một chút để tối còn hầu hạ Vương gia.” Thẩm Yên vội vàng giải thích với giọng run run.
Vì lo lắng, đôi mắt nàng đã ngấn lệ, vành mắt hơi ửng đỏ trông thật sở sở động lòng.
Hoắc Cẩn Kỳ bất giác rung động, trong lòng thầm cảm thán người mà mẫu phi đưa tới quả thật đáng thương, chỉ tiếc rằng hắn đã hứa với Như Nghi nên định sẵn phải phụ lòng mỹ nhân trước mắt.
“Ai nói với ngươi đêm nay ta sẽ đến chỗ của ngươi?” Hoắc Cẩn Kỳ nói bằng một giọng không rõ cảm xúc.
Thẩm Yên vội ngẩng đầu, dịu dàng giải thích: “Gia đến nơi nào, nô tỳ tất nhiên không dám vọng đoán. Nô tỳ biết gia một lòng yêu thương Vương phi, trong lòng nô tỳ cũng mong Vương gia và Vương phi được dài lâu. Còn về phần nô tỳ, được Vương phi thu nhận đã là một ân huệ quá lớn rồi.”
Thẩm Yên nói xong lại duyên dáng cúi người vái lạy, bộ ngực đầy đặn theo động tác của nàng khẽ rung động.
Ánh mắt Hoắc Cẩn Kỳ chợt tối lại. Hắn nhìn giọt lệ chực rơi trên khóe mắt Thẩm Yên, không khỏi thở dài. Nữ tử này cũng là bị liên lụy một cách vô tội, nếu mình không nhận nàng làm thông phòng, e rằng sau này mẫu phi sẽ còn đưa những người khác đến. Ít nhất thì Thẩm Yên này còn biết nghe lời, không giống những nha hoàn khác chỉ biết lao vào lòng, lòng dạ khó lường.
Như Nghi ngây thơ như vậy, nếu sau này mẫu phi thật sự đưa đến những nữ tử lòng dạ rắn rết, e rằng nàng ta sẽ không đối phó nổi. Chi bằng cứ giữ lại Thẩm Yên này.
Nghĩ đến đây, Hoắc Cẩn Kỳ trầm giọng nói: “Nếu đã vậy, ngươi cứ ở yên trong viện của mình, đừng ra ngoài gây thêm phiền phức cho Vương phi.”
Thẩm Yên vội vàng vâng dạ, nàng đưa đôi mắt đong đầy tình ý nhìn Hoắc Cẩn Kỳ, nhẹ nhàng nói: “Gia cứ yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ không đến trước mặt Vương phi làm chướng mắt. Nô tỳ cũng sẽ không tơ tưởng hão huyền những gì thuộc về Vương phi.”
Nói đoạn, nàng lại tỏ ra thấu tình đạt lý: “Gia không cần phải nhẫn nhịn đâu ạ, nô tỳ có cách giúp người.”
Nàng sớm đã nhận ra sự khác thường trên cơ thể Hoắc Cẩn Kỳ, thế là Thẩm Yên bèn đưa tay ra.
Hoắc Cẩn Kỳ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị nàng nắm lấy. Hắn vừa định đẩy Thẩm Yên ra thì đối phương đã nhanh chóng hành động.
Suy cho cùng, Hoắc Cẩn Kỳ cũng là một người nam nhân, hắn không nhịn được mà giữ chặt Thẩm Yên, vành mắt hơi đỏ, ánh nhìn mê ly.
Trong làn nước suối ấm áp, sương khói lượn lờ, dòng nước đẩy đưa, bọt nước văng khắp nơi, lòng người rối loạn.
Đợi đến khi Hoắc Cẩn Kỳ đã giải tỏa xong, Thẩm Yên mới đỏ hoe mắt, dịu dàng nói: “Vương gia yên tâm, chuyện hôm nay nô tỳ nhất định sẽ giữ kín như bưng, Vương gia không cần lo lắng sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của người và Vương phi.”
Hoắc Cẩn Kỳ tựa người vào thành hồ, nghe Thẩm Yên nói vậy, trong mắt thoáng qua một tia không vui. Hiện nay có hoàng tử nào như hắn, sủng hạnh một nha đầu thông phòng mà còn phải nhìn sắc mặt Vương phi chứ? Hắn bèn nhíu mày nói: “Ta làm việc cần gì phải giấu giếm Vương phi.”
“Là nô tỳ lỡ lời, đêm nay gia có đến viện của nô tỳ không ạ? Khi còn ở trong cung, nô tỳ thường giúp Hiền phi xoa bóp giải tỏa mệt mỏi, nếu Vương gia không chê, nô tỳ có thể xoa bóp cho người.” Thẩm Yên vội vàng nói với giọng mềm mỏng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
