Vậy mà hắn lại cưới một người gia thế không hiển hách như Liễu Như Nghi, trong mắt người khác, Kỳ Vương đã trở thành một hoàng tử không màng đến ngai vàng.
Thế là Kỳ Vương vừa ngấm ngầm mưu đồ hoàng vị, vừa cùng Liễu Như Nghi diễn vở kịch tình yêu một đời một kiếp một đôi người.
Nhưng điều mà ngay cả Kỳ Vương cũng không ngờ tới là, trong quá trình chung sống sớm tối sau hôn nhân, hắn đã dần nảy sinh tình yêu với Liễu Như Nghi lương thiện và trong sáng. Sau này cho đến khi hắn lên ngôi hoàng đế, bên cạnh vẫn chỉ có một mình Liễu Như Nghi, hai người đã trở thành một giai thoại của triều đại.
Nếu câu chuyện của họ chỉ có vậy thì đã không có chuyện gì liên quan đến Thẩm Yên.
Tai hại ở chỗ, Liễu Như Nghi đã kéo Thẩm Yên vô tội vào trò chơi của họ. Thẩm Yên với thân phận là thông phòng do Hiền phi ban cho Kỳ Vương, Liễu Như Nghi đương nhiên xem nàng là cái gai trong mắt.
Để mẫu phi của mình yên lòng, Kỳ Vương đã không trả Thẩm Yên về mà giữ lại nuôi trong phủ. Dù Kỳ Vương không hề động đến Thẩm Yên nhưng Liễu Như Nghi hay ghen tuông vẫn cảm thấy như xương mắc trong họng.
Vì chuyện của Thẩm Yên, nàng ta bắt đầu chiến tranh lạnh với Kỳ Vương. Kỳ Vương thấy Liễu Như Nghi như vậy, trong lòng cũng nổi giận, bèn giả vờ sủng hạnh Thẩm Yên nhưng thực chất là chỉ ngồi trong phòng Thẩm Yên cả đêm.
Liễu Như Nghi tưởng rằng Kỳ Vương đã sủng hạnh Thẩm Yên nên gần như phát điên vì tức giận. Nhân lúc Kỳ Vương ra ngoài, nàng ta đã chuốc xuân dược cho Thẩm Yên rồi ném vào đám ăn mày.
Cuối cùng dẫn đến cái chết thảm của Thẩm Yên.
Thẩm Yên chẳng qua chỉ là chất xúc tác cho tình yêu của Liễu Như Nghi và Hoắc Cẩn Kỳ, sau khi giải tỏa hiểu lầm, họ lại càng yêu nhau hơn, chẳng một ai quan tâm đến sống chết của Thẩm Yên.
Cũng vì thế mà oán khí của Thẩm Yên đã thu hút người làm nhiệm vụ xuyên nhanh đến.
[Nguyện vọng của nàng ấy là gì?]
[Nàng ấy muốn trở thành nữ nhân của Kỳ Vương, ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu, để con mình trở thành Thái tử và bản thân trở thành Thái hậu.]
Thẩm Yên ngẩn người một lúc, không ngờ nguyện vọng của đối phương lại vĩ đại đến vậy, khó hiểu hỏi: [Nàng ấy không muốn báo thù nam chính và nữ chính sao?]
Hệ thống dừng lại một lát rồi mới nói: [Thẩm Yên là cung nữ trong cung, nàng ấy biết mình phải chịu đối xử như vậy là vì không có quyền lực. Khi nàng ấy có được quyền lực, có được tình yêu của Kỳ Vương thì tất nhiên đã báo thù được Liễu Như Nghi và còn có thể lợi dụng tình yêu để khiến Kỳ Vương làm mọi việc vì mình.]
[Được thôi.] Thẩm Yên nhún vai, ghi nhớ nhiệm vụ. Mỗi lần xuyên không, ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ cố định là công lược và sinh con của hệ thống, nàng còn phải giúp nguyên chủ hoàn thành một nguyện vọng, coi như là trả công cho việc sử dụng cơ thể này.
Hệ thống lật xem cốt truyện, lo lắng hỏi: [Yên tỷ, tiếp theo tỷ định làm gì? Theo cốt truyện, ngày mai nam chính vừa về đến Vương phủ đã bị Liễu Như Nghi kéo đi, tỷ đến mặt nam chính tỷ còn không được thấy đó.]
Thẩm Yên mân mê những ngón tay xinh đẹp của mình, suy nghĩ một lát rồi hỏi: [Trong cốt truyện có phải có một đoạn nói rằng Hoắc Cẩn Kỳ mệt mỏi vì đi đường xa, sau khi gặp Liễu Như Nghi thì đến suối nước nóng trong phủ để thư giãn, nha hoàn hầu hạ muốn quyến rũ hắn nhưng lại bị hắn mắng cho một trận không?]
Hoắc Cẩn Kỳ mặc một bộ cẩm bào màu đen, trên áo có những đường chỉ bạc tinh xảo thêu hình mây bay. Trang phục này không chỉ tôn lên dáng người cao thẳng của hắn mà còn tăng thêm vài phần uy nghiêm không thể xâm phạm.
Gương mặt của Hoắc Cẩn Kỳ đường nét rõ ràng, ngũ quan sâu sắc mà anh tuấn. Đôi mắt hắn sâu thẳm như sao trên trời đêm nhưng lại mang một tia lạnh lùng và xa cách khó nhận ra. Dưới hàng mi dài, ánh mắt sắc bén và lạnh lùng dường như có thể nhìn thấu lòng người.
Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, tất cả đều toát lên vẻ kiêu ngạo và quyết đoán của hắn. Mái tóc đen dài chỉ được cố định bằng một chiếc trâm ngọc đen đơn giản, vài lọn tóc khẽ bay theo gió, càng tăng thêm vẻ đẹp lạnh lùng.
Nghe xong lời bẩm báo của quản gia, hắn mím môi, ngay giây sau đó đã thấy Liễu Như Nghi từ từ tiến về phía mình.
Chuyến công tác lần này của Hoắc Cẩn Kỳ không hề thuận buồm xuôi gió, dù hắn tỏ ra không màng đến ngôi vị nhưng những người huynh đệ đang đấu đá lẫn nhau vẫn không định buông tha cho hắn.
Lần này, hắn đã phải né tránh mấy lần ám sát mới có thể bình an trở về phủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
