“Ngươi tên Thẩm Yên sao?” Một nữ tử tóc búi kiểu phụ nhân ngồi trong gian nhà chính, mặt không biểu cảm nhìn nữ tử đang quỳ phía dưới, giọng bình thản hỏi.
“Vâng, nô tỳ tên Thẩm Yên.” Thẩm Yên cúi đầu, ngoan ngoãn đáp lời.
“Ngẩng đầu lên, để ta xem nào.” Nữ tử lại nói.
Nữ tỳ tên Thẩm Yên nghe vậy, từ từ ngẩng đầu lên, để lộ một gương mặt tuy ưa nhìn nhưng cũng chỉ có thể gọi là thanh tú. Nữ tử ngồi trên thấy thế, trong thoáng chốc liền thở phào nhẹ nhõm.
Nữ tử này tên là Liễu Như Nghi, là Vương phi mà Kỳ Vương Hoắc Cẩn Kỳ cưới hỏi đàng hoàng.
Nàng ta vốn chỉ là một nữ tử xuất thân từ gia đình thường thường bậc trung nhưng trong một lần giả trai ra ngoài du ngoạn, nàng ta đã tình cờ gặp gỡ và yêu Kỳ Vương.
Kỳ Vương không chỉ vượt qua mọi lời dị nghị để cưới nàng ta làm Vương phi, mà thậm chí còn hứa hẹn một đời một kiếp một đôi người. Tình sâu nghĩa nặng như vậy đã khiến Liễu Như Nghi trở thành phu nhân đáng ngưỡng mộ nhất kinh thành.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, Liễu Như Nghi và Kỳ Vương thành hôn ba năm mà vẫn chưa có con. Cũng vì thế mà Hiền phi trong cung tức mẫu phi của Kỳ Vương không thể ngồi yên được nữa.
Trước đó, Hiền phi đã nhiều lần yêu cầu Kỳ Vương nạp thiếp nhưng đều bị hắn từ chối.
Nhưng bây giờ, thấy các hoàng tử khác đều đã có con, chỉ riêng phủ Kỳ Vương là không có lấy một đứa trẻ.
Thế là lần này, Hiền phi nhân lúc Kỳ Vương đi xa đã đặc biệt gọi Liễu Như Nghi đến, bảo nàng ta đưa thị tỳ thân cận của mình là Thẩm Yên về Kỳ Vương phủ để làm thông phòng cho nhi tử mình.
Sở dĩ Hiền phi chọn Thẩm Yên là vì đã tìm ma ma trong cung xem qua, đều nói Thẩm Yên này eo nhỏ mông to, dễ sinh nở. Dù Thẩm Yên có hơi lớn tuổi nhưng Hiền phi vì tôn tử nên vẫn chọn nàng.
“Ngày mai Vương gia sẽ trở về, ngươi chuẩn bị để hầu hạ bên cạnh ngài ấy.” Nữ tử nghiến răng mới nói xong câu này.
Liễu Như Nghi đương nhiên không muốn phu quân của mình sủng hạnh người khác nhưng Hiền phi nay đã tiền trảm hậu tấu, bản thân Hiền phi không phải Kỳ Vương, không có cách nào trực tiếp từ chối Hiền phi nên nàng ta đành phải đưa người về trước.
Sau khi Thẩm Yên theo các nha hoàn khác lui xuống, Liễu Như Nghi vẫn mang vẻ mặt sầu muộn.
Đại nha hoàn Lan Như bên cạnh thấy vậy, vội vàng an ủi: “Vương phi, Thẩm Yên đó chẳng qua chỉ là một cung nữ, lại còn lớn tuổi, dung mạo tầm thường, người hà tất phải vì nàng ta mà phiền lòng. Cả kinh thành này ai mà không biết Vương gia yêu người nhất, cho dù Thẩm Yên kia có thành thông phòng, Vương gia chắc chắn cũng sẽ không động vào đâu.”
Liễu Như Nghi nghe vậy, đôi mày nhíu chặt mới giãn ra một chút. Đúng vậy, mấy năm nay Hiền phi không ít lần đề cập chuyện nạp thiếp cho Kỳ Vương nhưng đều bị Cẩn Kỳ từ chối.
Liễu Như Nghi lại nghĩ đến lời hứa một đời một kiếp một đôi người của Cẩn Kỳ, nàng ta bất giác nở một nụ cười ngọt ngào.
Nàng ta tin rằng cho dù Thẩm Yên này có trở thành thông phòng, Cẩn Kỳ chắc chắn cũng sẽ không chạm vào nàng.
Tuy nhiên, Liễu Như Nghi dù nghĩ vậy nhưng vẫn nói: “Ngày mai tất cả hãy nhanh nhẹn một chút, nếu thấy Vương gia trở về phải báo cho ta ngay, ta sẽ ra nghênh đón.”
Ở một nơi khác, Thẩm Yên được nha hoàn dẫn đến một sân viện hẻo lánh. Nha hoàn đó mặt lạnh như tiền, đưa Thẩm Yên đến nơi rồi không nói một lời nào mà quay đầu bỏ đi.
Thẩm Yên cũng không tức giận, mà cầm bọc đồ của mình đi vào trong viện.
Sân viện này tuy hẻo lánh nhưng lại rất tinh xảo. Dù Liễu Như Nghi không vừa mắt Thẩm Yên nhưng cũng sẽ không để mất đi sự chỉn chu bề ngoài, dù sao Thẩm Yên cũng là người của Hiền phi, không đến nỗi phải sắp xếp cho nàng ở một nơi hoang phế.
Thẩm Yên thấy xung quanh không có ai mới gọi hệ thống trong lòng: [Nói về cốt truyện và nhiệm vụ lần này đi.]
Thẩm Yên là một người làm nhiệm vụ xuyên nhanh thuộc tổ nữ phụ và thế giới này không biết là thế giới thứ bao nhiêu nàng xuyên qua rồi.
Nhiệm vụ của nàng là dùng thân phận nữ phụ để công lược nam chính, khiến hắn yêu mình, đồng thời thu thập gen ưu tú của đối phương và sinh con cho hắn.
Kỳ Vương tuy không phải Thái tử nhưng trong lòng luôn nhung nhớ ngôi vị hoàng đế. Tuy nhiên, hắn biết phụ hoàng của mình tính tình đa nghi, ghét nhất chuyện huynh đệ tương tàn.
Vì vậy, để che giấu tham vọng của mình, Kỳ Vương đã thuận nước đẩy thuyền diễn một vở kịch si tình sau khi quen biết Liễu Như Nghi. Dù sao nếu muốn lên ngôi báu, một vị Vương phi có gia thế vững chắc là điều không thể thiếu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
