"Con đã bàn kỹ với Nhuyễn Nhuyễn rồi bố ạ. Nếu muốn dựa vào nghề này để kiếm sống lâu dài thì phải làm cho đàng hoàng, bài bản. Hôm nay lại vừa xảy ra một chuyện, chỗ bọn con hay bày hàng bị người ta chiếm mất, món họ bán cũng giống hệt, khiến khách hàng nhầm lẫn không ít. Nếu mình có một quán ăn riêng, treo bảng hiệu rõ ràng, thì người ta chỉ cần nhìn là nhận ra ngay. Mì lạnh của Nhuyễn Nhuyễn làm đã có chút tiếng tăm rồi, sau này khách khứa chắc chắn sẽ còn đông hơn nữa."
Ông cụ Tôn nhìn con gái nói năng rành mạch, tự tin, bất giác như thấy lại hình ảnh của bà thời chưa lấy chồng. Trước đó nghe tin bà bỏ việc ở xí nghiệp quốc doanh, ông cụ lo đến mất ăn mất ngủ, nhưng giờ đây, chút lo âu ấy đã tan biến hoàn toàn.
"Con nói cũng đúng, bán hàng rong thật sự không ổn định, gặp lúc mưa gió thì coi như trắng tay. Nhưng mà... hai mẹ con định mở quán ở đâu?"
Tôn Hồng Mai nhìn Nguyễn Nhuyễn, cả hai cùng gật đầu mỉm cười:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Lặp từ 74-96 nhé mn
Lặp chương 1
-495035.jpg&w=256&q=75)


