Lúc này mới chín giờ sáng, không khí trong ngõ nhỏ đã bắt đầu nhộn nhịp. Người thì ngồi nhặt rau bên hiên, người thì tranh thủ làm thêm đồ thủ công. Thấy hai mẹ con Nguyễn Nhuyễn đi ra, bác gái Tiền – "trưởng ban hóng biến" của xóm – lập tức sáng mắt lên.
"Hồng Mai đấy à? Hai mẹ con xúng xính đi đâu mà đẹp thế này?"
Tôn Hồng Mai mỉm cười lịch sự: "Dạ, cũng lâu rồi em chưa đưa Nhuyễn Nhuyễn về thăm ông bà ngoại, nhân tiện cho cháu về chơi một chuyến chị ạ."
Bác gái Tiền tay vẫn cầm nắm đậu đũa, nhưng đôi mắt thì cứ lấm lét nhìn quanh, hạ giọng vẻ đầy cảm thông: "Hồng Mai này, chuyện nhà cô tôi cũng có nghe qua rồi. Khổ thân, đang yên đang lành mà gia đình lại tan nát thế này, tôi nghĩ mà thương cô, thương cả con bé Nhuyễn nữa. Hôm nọ định sang hỏi thăm xem cô thế nào, ai ngờ hôm nay thấy cô lại phấn chấn, ăn diện thế này..."
Nguyễn Nhuyễn nhìn cái bản mặt "giả nai" của bà ta mà thấy ngứa mắt. Càng nói, giọng bà ta càng hớn hở như thể đang hả hê trên nỗi đau của người khác vậy.
Cô không nhịn được, liền cắt ngang lời bà ta, cố ý hỏi to: "Ơ bác gái Tiền ơi, chuyện của anh Đông Tử nhà bác rốt cuộc là thế nào rồi ạ? Hôm nọ cháu thấy bao nhiêu người mắng anh ấy là đồ lưu manh, rồi còn đòi đưa lên đồn công an nữa, giờ anh ấy đã về chưa ạ?"
Đi được một đoạn xa, Tôn Hồng Mai mới bật cười thành tiếng, bà vỗ vai con gái đầy tự hào: "Đúng là con gái ngoan của mẹ, giúp mẹ giữ thể diện quá!"
Nguyễn Nhuyễn hếch cằm đắc ý: "Tại bác ấy cứ thích xát muối vào vết thương của người khác trước đấy chứ. Thích buôn chuyện thì phải nếm thử cảm giác bị người ta buôn lại chuyện nhà mình là thế nào!"
Nhìn con gái, Tôn Hồng Mai vừa thấy ấm lòng vừa thấy chua xót. Bà thầm hứa sẽ sớm giải quyết dứt điểm chuyện với Nguyễn Chí Cường để bảo vệ danh tiếng cho con.
Hai mẹ con mua tạm hai chiếc bánh bao nóng hổi ăn dọc đường ra bến xe. Nguyễn Nhuyễn vừa ăn vừa quan sát các sạp hàng xung quanh, trong đầu bắt đầu phác thảo kế hoạch kinh doanh. Cô nghĩ, nếu muốn khởi nghiệp mì lạnh với chi phí thấp nhất, có lẽ mở quán ngay tại nhà là phương án tối ưu, nhưng không biết mẹ có đồng ý không.
"Nhuyễn Nhuyễn!"
Tiếng gọi của mẹ cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. "Dạ?"
"Xe tới rồi kìa, mau ăn nốt đi con!"
Nguyễn Nhuyễn vội nhét nốt miếng bánh bao vào miệng, ném giấy gói vào thùng rác rồi cùng mẹ lên xe. May mắn là xe vẫn còn chỗ trống.
Thấy con gái có vẻ bồn chồn khi sắp đến một nơi hoàn toàn xa lạ trong ký ức, Tôn Hồng Mai khoác tay cô, bắt đầu kể thêm về gia đình bên ngoại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)