Nghe những lời mỉa mai của Trương Huệ Phương, Hứa Miên không hề tức giận, ngược lại còn mỉm cười.
“Cô cười gì? Chẳng lẽ tôi nói không đúng? Con gái nhà họ Hứa các cô, đứa nào đứa nấy mắt cũng mọc trên đầu. Không tự lượng sức mình à? Thật sự nghĩ gả vào thành phố là có thể hưởng phúc sao? Khinh! Mẹ tôi nói rồi, môn không đăng hộ không đối, sau khi kết hôn sẽ bị nhà chồng coi thường, làm sao mà sống thoải mái được…”
Hứa Miên cố ý chọc tức cô ta: “Không phải là cô ghen tị nên mới nói xấu người nhà họ Hứa chúng tôi sao? Cũng đúng, ăn nho không được thì nói nho chua…”
Nghe vậy, Trương Huệ Phương tức giận đến mức liên tục khạc nhổ: “Tôi ghen tị? Tôi không ngu không điên, ghen tị với con gái nhà họ Hứa các cô làm gì? Các cô có phải còn đang đắc ý không? Nhanh bỏ cái suy nghĩ đó đi! Hừ, ai mà chẳng biết cô Cả của cô sống ở công xã thế nào?
Bị nhà chồng giày vò đến mức không ngóc đầu lên được, nói chẳng có trọng lượng, ai cũng có thể dẫm lên. Về nhà ngoại chỉ là để sĩ diện với xã viên mà thôi. Nếu cô Cảcác cô thực sự có tiếng nói trong nhà họ Vương, tại sao nhà họ Hứa các cô bao năm qua không nhờ vả được chút lợi lộc nào?
Chẳng phải vì người ta không coi các cô là người thân sao? Chỉ có các cô tự lừa dối mình, cho rằng trèo cao là chuyện tốt đẹp. Ha ha, đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, bên trong ai khổ ai biết!
Nực cười là cô Tư của cô còn vọng tưởng đi theo con đường của cô Cả. Không đúng, dã tâm của cô ta còn lớn hơn, công xã không chứa nổi cô ta nữa, tha thiết chạy đến huyện. Cô ta không nghĩ xem ngoài cái mặt ra thì còn có gì nữa không? Người công nhân chính thống trong thành phố ai lại muốn lấy một cô gái nhà quê?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


