Sau khi chia tay chị Lưu, Hứa Miên định bắt xe về nhà.
Hệ thống lúc này nhảy ra: [Cô thật sự không hiểu hay giả vờ ngốc vậy? Ý của chị Lưu vừa nãy rõ ràng là đang nhắc nhở cô đấy. Cô thật sự không thông suốt sao? Nhìn chị Lưu lo lắng kìa, nếu không phải vì sợ thân thiết chưa đủ, chị ấy đã nói thẳng ra hết rồi.]
Hứa Miên hờ hững: “Tôi có hiểu hay không có quan trọng đâu? Dù sao tôi cũng sẽ không làm thế.”
Hệ thống nghẹn lời, không hiểu nổi: [Cô không muốn nịnh bợ thì thôi, nhưng sao cô lại không có hứng thú với Hạ Giản Hành?
Anh ấy đã chủ động bày tỏ thiện chí với cô rồi, chị Lưu nhìn ra, thư ký của anh ấy cũng nhìn rõ mồn một. Cô thật sự không có chút suy nghĩ nào à?]
[Hả?] Hệ thống ngơ ngác: [Quá xuất sắc thì không tốt sao?]
Hứa Miên rất biết mình biết ta: “Tốt, nhưng không hợp với tôi. Tôi đã quen với sự tự do, tùy ý, chỉ muốn sống một cuộc sống an nhàn. Cây cao bóng cả, người xuất sắc như anh ta, nhất định sẽ có chí tiến thủ, yêu cầu rất cao đối với bản thân. Thế thì người bên cạnh anh ta, muốn theo kịp bước chân của anh ta, sẽ phải không ngừng chạy theo. Sống như vậy quá mệt mỏi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


