"Muốn tôi gửi tiền về nhà thì đừng có nằm mơ giữa ban ngày, một xu cũng đừng hòng. Đừng có đứng đây mà vẽ ra mấy chuyện viển vông đó nữa. Anh trai thân mến của tôi ơi, hay là ngày mai anh tự thu dọn đồ đạc rồi đi gả cho vị đại đội trưởng kia luôn đi! Biết đâu chừng người ta lại ưng mắt nhìn trúng anh đấy!"
"Mày!" Diêu Quốc Trung tức tối chỉ thẳng ngón tay vào mặt Diêu Lan, giận đến mức nghẹn họng không thốt nên lời. Con ranh này từ bé đã ngang bướng, xưa nay chưa từng chịu nghe lời bảo ban của gia đình.
Bảo cô dạy kèm cho Bảo Trân học bài thì cô co giò chạy biến đi đâu mất hút, đến tận giờ đi ngủ mới mò mặt về nhà.
Bảo cô nhường phần vải may đồ cho Bảo Trân thì cô lén lút đem vải sang nhờ chị Tào may thành quần áo rồi mặc luôn lên người, sau đó còn chạy đến trước mặt Bảo Trân xoay một vòng tươi cười hỏi: "Tôi mặc thế này có đẹp không?"
Diêu Lan chẳng chút nể nang, thản nhiên gạt phắt bàn tay anh ta ra. Cô khẽ nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Bảo Trân đang đứng nép phía sau, mỉm cười đầy châm chọc:
"Em họ Bảo Trân à, sau này bớt cái mồm lại, ăn ít thôi nhé. Cẩn thận kẻo nửa đêm đè chết Tưởng Thiệu Tiên đấy, đến lúc đó mẹ chồng lại mắng cho là có số khắc chồng."
"Chị... sao chị có thể độc miệng nói tôi như thế? Dù sao tôi cũng là em gái chị mà. Cho dù tôi sắp kết hôn với anh Thiệu Tiên đi chăng nữa thì... chúng ta vẫn là người một nhà. Anh cả cũng chỉ muốn tốt cho chị thôi, được gả cho đại đội trưởng là phúc phận lớn, chẳng lẽ chị lại dám coi thường những quân nhân đang ngày đêm bảo vệ tổ quốc hay sao?"
Khá khen cho cô ta! Vừa mở miệng ra là đã muốn chụp mũ tư tưởng lên đầu cô rồi cơ đấy.
"Ôi dào, em gái ngoan của tôi ơi, cô phải biết rõ người có hôn ước rành rành với vị đại đội trưởng kia vốn là cô, giờ người nộp tên đăng ký kết hôn lại biến thành tôi. Cô có biết đây gọi là hành vi gì không?"
"Có phải lừa hôn hay không là do cấp trên trong quân đội định đoạt, người ta bảo phải thì chính là phải."
Diêu Lan đảo mắt, chìa bàn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, nói với Diêu Quốc Trung bằng giọng điệu đanh thép không chút nhân nhượng:
"Đưa 500 đồng tiền sính lễ đây cho tôi, bằng không khi đến đơn vị bộ đội tôi sẽ lập tức đi tố cáo mấy người. Để xem lúc đó đầu của mấy người cứng hơn, hay là song sắt nhà tù cứng hơn."
"Như vậy sao mà được! Anh cả, đó là tiền của hồi môn của em, tuyệt đối không thể đưa cho chị ấy được đâu."
Lâm Bảo Trân túm chặt lấy ống tay áo của Diêu Quốc Trung làm nũng, đáy mắt thoáng qua một tia tham lam không giấu giếm.
Diêu Quốc Trung cũng đang vô cùng khó xử. Lúc trước cả nhà đã bàn tính kỹ là giữ lại 500 đồng này để sắm sửa của hồi môn cho Bảo Trân, nhưng nếu bên bộ đội phát hiện nhà họ Diêu lén lút tráo người gả thay, khéo lại bị khép vào tội lừa gạt phá hoại quân hôn thật.
Chuyện ngồi tù chẳng phải là lời dọa dẫm suông, nếu cả nhà cùng dắt díu nhau vào tù thì cái Tết này coi như tàn đời.
"Được, tiền có thể đưa cho mày, nhưng sáng sớm ngày mai mày phải đi ngay lập tức."
Diêu Quốc Trung vừa dứt lời, Lâm Bảo Trân thở phào nhẹ nhõm ra mặt, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy vẻ đắc ý, trong lòng không ngừng thầm nguyền rủa:
Diêu Lan, kiếp này mày cứ ngoan ngoãn thay tao gả cho tên đàn ông mang theo đứa con của người câm đi! 500 đồng này coi như tiền lộ phí đưa ma mày, đợi tao gả cho Thiệu Tiên rồi thì sẽ có vô số lần 500 đồng khác nữa, biết đâu chừng số mày lại hợp làm một góa phụ quân đội hơn đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)