Sau khi giao 500 đồng ra, Diêu Quốc Trung và Lâm Bảo Trân liền biết ý quay lưng rời đi. Đến buổi chiều, nhân viên bưu điện đã mang giấy chứng nhận kết hôn tới tận nhà.
Giấy chứng nhận kết hôn là một tờ bìa gấp đôi, bên trái ghi rõ họ tên cùng ngày tháng năm sinh của đôi bên, bên phải là vị trí dán ảnh cưới, nhưng vì Diêu Lan và đối phương chưa từng chụp ảnh chung nên khung đó vẫn để trống, chờ sau này chụp rồi bổ sung vào là được.
Con dấu đỏ chót của cơ quan cấp phát là dấu mộc của quân khu, nhìn qua vô cùng trang nghiêm và uy tín.
Đến đêm, Diêu Lan bắt đầu tính toán đủ điều, cô trằn trọc trên giường mãi mà chẳng thể chợp mắt.
Cô không cam tâm chỉ cầm mỗi số tiền vốn dĩ thuộc về mình rồi lủi thủi rời đi phương Bắc như thế, dù sao trước khi cất bước cũng phải làm một vố ra trò.
Cô nhất định phải để lại một ấn tượng sâu sắc không thể phai mờ cho cả nhà họ Diêu, khiến mười năm, thậm chí hai mươi năm sau bọn họ mỗi khi nhớ lại vẫn phải run rẩy trước một Diêu Lan "hiếu thảo" nhường này.
Lâm Bảo Trân có của hồi môn hậu hĩnh, cô là con gái ruột mang dòng máu nhà họ Diêu, cớ sao có thể dứt áo ra đi với hai bàn tay trắng được! Chuyện này mà truyền ra ngoài người ta lại cười thối mũi, mắng nhà họ Diêu keo kiệt bủn xỉn mất.
Nghĩ đến đây, cô lập tức chấn chỉnh lại tư tưởng, giờ phút này cô chính là hiện thân của ánh sáng công lý.
Vào lúc 1 giờ sáng, cô lần mò trong màn đêm tĩnh mịch đi tới trước cửa phòng của mẹ ruột là Vương Đức Phương.
Chẳng biết là do vận may đổi chiều hay ông trời rủ lòng thương giúp cô, đêm nay Vương Đức Phương lại đi làm ca đêm, không có ở nhà.
Lẻn vào phòng, Diêu Lan lục lọi khắp nơi từ tủ quần áo, gầm giường cho đến từng ngóc ngách nhỏ nhưng chẳng tìm thấy bất cứ thứ gì giá trị.
Cô chống nạnh đứng giữa căn phòng tối đen như mực, đôi mắt không ngừng đảo quanh quét qua khắp lượt để xem rốt cuộc còn chỗ nào có thể giấu đồ được nữa không.
Ngay khi cô vừa dời tầm mắt nhìn về phía chiếc tủ đầu giường, trước mắt bỗng nhiên hiện ra một dòng chữ cùng một mũi tên chỉ thẳng vào viên gạch phía sau tủ: [Kho tiền riêng của Vương Đức Phương.]
Cái quái gì thế này?! Cô bị đột biến gen rồi sao?
"Sao thế này hả Diêu Lan, đã được voi lại còn đòi tiên, có đồ tặng kèm miễn phí là may mắn lắm rồi, biết đâu chừng nó còn có công năng vi diệu khác nữa thì sao!"
Tự mắng xong cái thói tham lam của mình, Diêu Lan hí hửng xoa xoa hai bàn tay:
"Vương Đức Phương ơi là Vương Đức Phương! Để tôi mở mắt xem thử kho tiền riêng của bà giấu những gì nào!"
Cạy viên gạch ra, Diêu Lan thò tay vào bên trong mò mẫm, ồ, hốc tường bên trong khá rộng rãi, sờ vào toàn thấy những vật cứng cáp, chắc chắn là đồ tốt rồi.
Ngồi xếp bằng ngay ngắn dưới sàn đất, Diêu Lan bày toàn bộ đồ vật ra xem, tổng cộng có hai cái bọc vải. Cái bọc thứ nhất bên trong đựng toàn tiền giấy, dày chừng 1 cm, được vuốt phẳng phiu và xếp lại rất ngay ngắn.
Cô rút phắt từ xấp tiền đó ra 300 đồng cùng với một ít phiếu lương thực và phiếu thịt dùng được trên toàn quốc, vẫn chừa lại cho bà ta một ít tiền lẻ, đỡ cho người ta có cớ mắng cô là kẻ bạc tình bạc nghĩa.
Cái bọc thứ hai vừa nhấc lên đã nghe thấy tiếng kim loại va vào nhau kêu lanh keng, chẳng lẽ là tiền xu sao? Nhưng tiền xu thì việc gì phải cẩn thận bọc kỹ càng đến mức này?
Không, hoàn toàn không đúng, đây đích thị là đồng bạc trắng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)