Trong lúc Diêu Lan đang mải suy nghĩ xem rốt cuộc vì lý do gì mà Lâm Bảo Trân lại nhất quyết muốn giành giật lấy người mà cô thích, thì người anh trai Diêu Quốc Trung bỗng đập mạnh tay xuống mặt bàn gỗ.
Tiếng động chát chúa làm chiếc ca tráng men trên bàn nảy lên rung bần bật, ánh mắt anh ta hừng hực lửa giận:
"Sổ hộ khẩu đã gửi sang bên quân đội từ mấy ngày trước rồi, tính ra thì chắc nội trong hôm nay giấy chứng nhận kết hôn cũng gửi về tới nơi thôi. Mày không muốn đi cũng bắt buộc phải đi! Mẹ vất vả nuôi mày khôn lớn ngần này không dễ dàng gì, sang năm anh hai mày cũng sẽ nhập ngũ, sau này muốn thăng quan tiến chức cũng phải trông cậy vào chỗ dựa của mày ở bên đó. Mày đừng có mà giở thói ăn cháo đá bát, làm cho người ta ghét bỏ!"
Đúng là nuôi lớn "không dễ dàng" thật. Từ ngày Lâm Bảo Trân bước chân vào cái nhà này, nguyên chủ đã phải nuốt cơm rau cám lợn ròng rã suốt tám chín năm trời.
Mấy năm gần đây, ngay cả một chút váng mỡ cô cũng chưa từng được nếm qua, có bao nhiêu miếng ngon của lạ đều chui tọt hết vào miệng của Lâm Bảo Trân.
Diêu Lan khẽ nở nụ cười giễu cợt, đứng dậy phủi sạch bụi bẩn vương trên quần áo:
"Được, tôi gả. Ngày mai tôi sẽ lên tàu hỏa đến khu quân đội, mấy người đừng có mà hối hận là được."
Nghe thấy Diêu Lan đồng ý chịu gả đi, sắc mặt Diêu Quốc Trung mới dịu lại đôi chút:
"Thế nghe còn được. Xưa nay nhà mình chưa từng để mày phải chịu đói chịu rét bao giờ, nay lại tìm cho mày một mối tốt như thế, mày có nằm mơ cũng phải cười thầm mới phải. Sau khi đến bộ đội rồi thì bảo cậu ta giao hết tiền lương cho mày giữ, mỗi tháng nhớ gửi về nhà một nửa. Mẹ nuôi mày lớn chừng này không hề dễ dàng, mày phải biết nghĩ cho gia đình."
"Anh hai mày hiện giờ vẫn chưa lấy vợ, sau này muốn lo lót quan hệ trong quân ngũ cũng cần nhiều tiền của. Bảo Trân thì nửa tháng nữa là làm đám cưới rồi, gả cho con trai cán bộ xưởng thực phẩm trên đường Khang Tiền nên đồ cưới dứt khoát không thể sơ sài được, nếu không sẽ bị người ta khinh thường."
"Năm đó nếu không phải dượng vì cứu mày mà trượt chân ngã xuống dốc núi mất mạng thì Bảo Trân đâu phải chịu nhiều khổ cực đến thế này, đây là món nợ mà mày nợ con bé."
Chà, đúng là vừa muốn vơ vét lại vừa muốn giữ thanh danh, đến chút liêm sỉ tối thiểu cũng chẳng thèm cần nữa rồi sao?
Còn nữa, cái gì mà vì cứu cô cơ chứ, toàn là chuyện bịa đặt xằng bậy. Lão dượng kia vốn dĩ là một kẻ biến thái có sở thích ấu dâm ghê tởm, năm đó nếu không phải nguyên chủ dùng hết sức bình sinh đá mạnh vào chỗ hiểm của lão thì danh tiếng của cô sớm đã thối hoắc như hố phân rồi.
Lão dượng đồi bại kia chết đi vậy mà vẫn còn được gắn cái mác anh hùng cứu người, cứ đợi đó, sớm muộn gì cô cũng sẽ thay nguyên chủ đòi lại bằng hết món nợ này.
Cha nợ thì con trả.
Diêu Lan "hừ" lạnh một tiếng, đảo mắt khinh bỉ:
"Tôi đã thấy nhiều kẻ mặt dày rồi, nhưng chưa từng thấy ai da mặt dày như anh. Sao anh có gan mở mồm nói là nuôi tôi không dễ dàng? Nuôi tôi bằng cách cho ăn đồ tệ nhất, mặc đồ rách nhất, ngủ ở cái xó tồi tàn nhất đấy à? Anh mở to mắt ra mà nhìn Lâm Bảo Trân béo tròn như con bò mộng kia kìa, rồi nhìn lại tôi xem, tay chân gầy khẳng khiu như que củi thế này. Da mặt phải dày đến mức nào mới trơ trẽn thốt ra được những lời đó hả? Lương tâm anh không thấy cắn rứt à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)