Xem ra anh đẹp trai vẫn có tinh thần thượng võ, không có nhân lúc cô bị thương mà lấy mạng cô.
“Lúc chúng tôi phát hiện ra, thì cô đang nằm ở bên ngoài khu tránh nạn, cô biết người đưa mình đến đây không?” Đặt câu hỏi xong, cậu ta nói tiếp: “Tinh thần lực của cô đã bị hao tổn rất nhiều, cả cơ thể cũng đầy vết thương, may mắn là được cứu trị đúng lúc. Cô được tiêm thuốc chữa trị cao cấp, đối với thân thể không có tác dụng phụ nào, lần sau nhớ cẩn thận hơn một chút, thân thể rất dễ chữa trị, nhưng nếu tinh thần lực có vấn đề thì có là thần tiên cũng không cứu nổi cô đâu.”
Cậu ta ra lệnh.
Thời Dư bị cậu thanh niên nói đến sửng sốt, vô thức đưa tay ra sau sờ gáy của mình.
Anh đẹp trai đã tiêm thuốc chữa trị cao cấp cho mình ư?
Cậu ta không để ý đến biểu tình của cô, lấy ra một ống tiêm từ trong hộp thuốc và nói: “Đưa tay ra, đây là lần tiêm thuốc chữa bệnh cuối cùng, sau khi tiêm thì dưỡng thêm một ngày, hôm sau là đã có thể hoạt động lại bình thường.”
Có lẽ bị anh đẹp trai tiêm mà để lại di chứng, Thời Dư nhìn cây kim phát ra ánh sáng lạnh lẽo, khoanh tay nghi ngờ hỏi: “Cậu không phải là tình nguyện viên à? Có thật sự biết tiêm không đấy?”
Cậu ta cũng không tỏ ra tức giận khi bị nghi ngờ, mà mở trí não của mình ra, đưa một tấm ảnh chứng nhận tới trước mặt cô .
Giấy chứng nhận trình độ bác sĩ cao cấp, thằng nhóc này giỏi ghê.
Thời Dư ngoan ngoãn duỗi tay mình ra đặt trước mặt thiếu niên, chuyển tầm mắt sang chỗ khác. Một cảm giác hơi tê ngứa truyền đến dây thần kinh cảm giác, cô giơ tay sờ gáy mình bằng cái tay còn lại, nghĩ thầm, so với anh đẹp trai thì cậu bác sĩ này dịu dàng hơn nhiều.
“Xong rồi, cô có thể nằm xuống.” Cậu ta thu kim tiêm lại rồi tiếp tục ghi chép gì đó vào trí não.
Nhìn cậu bác sĩ đi khỏi, Thời Dư ngoan ngoãn nằm xuống.
[Nhóc con, xem ra con không chỉ đã thu được Chiến Thần mà còn kích hoạt được mã khoá gien rồi. Nhưng nhớ kỹ, không được để người khác biết người điều khiển Chiến Thần là con, cũng đừng tin tưởng bất kỳ ai, càng không được đi đến Thủ Đô Tinh.]
Khi Thời Dư đọc đoạn tin nhắn này, trong lòng dâng lên cảm giác là lạ, giống như cô đang đọc kịch bản tiểu thuyết của Long Ngạo Thiên vậy đó.
Đã lỡ gửi email rồi, thế mà lại không nói rõ ràng mọi chuyện, chỉ kêu cô đừng làm thế này, đừng làm thế kia, đây rõ ràng là ám chỉ kêu cô hãy làm thế này, hãy làm thế kia đi còn gì.
Thời Dư suy tư, cô đang định trả lời cái email kia theo địa chỉ gửi đến thì đột nhiên phát hiện, sau khi tắt cái email đi thì nó cũng biến mất theo luôn, ừm, không hề có cảnh báo hay dấu hiệu nào hết.
Thời Dư nghĩ, có lẽ trong lúc tình cờ mình đã đạp trúng vận mệnh của nhân vật chính rồi, mắt cô sáng lên một giây sau đó bình tĩnh lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
