Thời Dư: “???"
Còn đang ở khu nguy hiểm đây này, có thể chờ cô đến nơi tị nạn rồi cưỡng chế được không?
Thời Dư còn chưa kịp cò kè mặc cả với giọng nói máy móc kia, các trạng thái tiêu cực vừa biến mất trên cơ thể liền xâm chiếm tinh thần của cô, cảm giác đau đớn từ xương sườn, cái đầu nặng trĩu, tất cả khiến cô muốn gào thét lên.
Chiếc nhẫn trên ngón trở hiện lên ánh sáng xanh, cơ giáp biến mất, Thời Dư liền rơi xuống đất.
Cô chịu đựng cơn đau từ cơ thể, lấy một ống dinh dưỡng uống, ống dinh dưỡng này cũng không có ích gì với vết thương của cô, chỉ miễn cưỡng giúp cô tỉnh táo hơn một chút.
Thời Dư dựa vào đống đổ nát trên đất muốn đứng dậy, một đôi giày bỗng xuất hiện trước mặt cô.
Thời Dư ngẩng đầu lên thì thấy anh ngồi xuống, mái tóc bạc mềm mại tung bay theo gió, có vài sợi rơi xuống trên mặt cô, cảm giác ngứa ngáy khiến cô muốn lấy tay gạt ra.
Nhớ lại cô vừa tính kế người ta để bản thản chạy trốn, Thời Dư cười ngượng ngùng: “Anh đẹp trai, anh không thể thừa dịp lúc em bị thương mà…“.
Từ muốn mạng còn chưa nói ra, thì Thời Dư cảm thấy sau cổ đau nhói, liếc nhìn qua, thấy anh lấy một ống tiêm đâm vào cổ cô.
Hai mắt Thời Dư nhắm lại, ngất đi.
Khi Thời Dư tỉnh dậy, cô cảm thấy đau nhứt hết cả người, cơ thể như bị ai đó ném xuống gầm máy ép, nghiền qua nghiền lại cho tới khi không thể nghiền phẳng được nữa thì dùng ống thổi, thổi tới mức nổ tung.
Cô nhíu mày, mở mắt ra, bất ngờ nhìn thấy một gương mặt phóng to đang nhìn mình.
Cô chớp mắt, lại chớp chớp mắt.
Người đối diện cũng chớp mắt, rồi vẫn chớp mắt.
Cứ như vậy chả có lý do gì, hai người tui nhìn bạn, bạn lại nhìn tui, khoảng một phút sau, người đối diện Thời Dư nãy giờ đứng dậy, mở trí não ra, chậm rãi nói: “Trạng thái thân thể rất tốt, xương sườn bị gãy cần hai ngày nữa mới liền lại được…”
Thời Dư nghe người đối diện nói dong dài một lúc mới chú ý tới người đó đang mặc áo blouse trắng, mà nơi cô đang nằm có lẽ là ở bệnh viện.
Thời Dư chống tay nâng người ngồi dậy, phần eo dưới xương sườn chỉ còn đau hơi hơi. Kỹ thuật chữa bệnh ở thời đại tinh tế đã phát triển nhanh đến mức có thể chữa lành vết thương của cô chỉ trong hai hoặc ba ngày.
Sau khi nghe thấy người đối diện đã nói xong, Thời Dư liền nói ra thắc mắc: “Cậu là bác sĩ?”
Người đối diện nhìn giống một thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi, cộng thêm gương mặt baby lại cho người nhìn cảm giác nhỏ thêm vài tuổi, nhưng mà cơ thể lại thon dài, dùng mắt đánh giá thì có lẽ cao tới 1m8.
Thiếu niên nâng mí mắt lên, quét nhìn Thời Dư một cái, nói: “Chỉ là tình nguyện viên thôi.”
Mặt Thời Dư đầy dấu hỏi chấm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

