"Ta... dọn dẹp lều chủ soái?" Vương Thanh Thanh ngơ ngác hỏi lại, sợ mình nghe nhầm.
Tạ Cảnh Uyên chỉ khẽ gật đầu. "Có vấn đề?"
"... Không có."
Có mới là lạ!
Trong đầu Thanh Thanh lúc này có đến hàng chục câu hỏi. Rõ ràng hôm qua cô còn là tạp dịch giặt quần áo, hôm nay đã được điều đến lều của vị tướng quân quyền lực nhất doanh trại. Đây là thăng chức hay chuyển sang chỗ nguy hiểm hơn?
Lục Trường Phong nhìn vẻ mặt thay đổi liên tục của cô thì nhịn cười. "Tướng quân đã quyết định rồi. Từ hôm nay ngươi chỉ cần quét dọn, pha trà, thay nước, sắp xếp sách vở và giữ lều sạch sẽ. Công việc nhẹ hơn trước rất nhiều."
Thanh Thanh lập tức gật đầu như gà mổ thóc.
"Nhẹ! Quá nhẹ!"
Chỉ cần không phải giặt hai trăm bộ quần áo là được.
Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng một cái rồi tiếp tục cúi xuống xem bản đồ quân sự. "Lục Trường Phong."
"Có."
"Dẫn nàng đi."
"Rõ."
...
Vừa ra khỏi lều, Lục Trường Phong đã bật cười.
"Ngươi đúng là người đầu tiên khiến ta mở mang tầm mắt."
Thanh Thanh chớp mắt. "Ta làm gì sao?"
"Hôm thì cứu người, hôm thì chế ra dụng cụ giặt đồ, hôm nay còn dám trả lời tướng quân như nói chuyện với bạn bè."
Thanh Thanh giật mình.
"Ta... thất lễ lắm sao?"
"..."
"Đó mới là chuyện lạ."
Thanh Thanh nuốt nước bọt.
Xem ra vị tướng quân này thật sự nổi tiếng thích chém người.
Lục Trường Phong đưa cô đi một vòng quanh lều chủ soái. Phía sau lều có một căn bếp nhỏ, một giếng nước và một kho chứa sách, quân báo cùng binh khí. "Nhớ kỹ, nơi này ngươi không được tự ý bước vào." Anh chỉ tay về căn phòng khóa kín phía sau.
"Bên trong có gì?"
"Quân cơ."
"Ồ."
Thanh Thanh lập tức gật đầu. Cô từng xem phim nên biết quân cơ thời cổ đại quan trọng đến mức nào.
Lục Trường Phong nhìn nàng thêm một lúc rồi hỏi bâng quơ: "Thanh Thanh."
"Dạ?"
"Ngươi thật sự mất trí nhớ?"
Thanh Thanh cười khan.
"Lại hỏi nữa à..."
"Ta tò mò."
"Câu trả lời vẫn vậy."
Lục Trường Phong thở dài. "Được rồi. Nhưng nếu sau này nhớ ra điều gì thì nói với bọn ta."
"Ừm."
Nàng cười, trong lòng lại thấy áy náy. Không phải cô cố ý nói dối, mà sự thật còn khó tin hơn gấp trăm lần.
...
Công việc đầu tiên là dọn thư phòng.
Thanh Thanh nhìn giá sách rồi không khỏi tròn mắt.
Có đến mấy trăm cuốn.
Toàn bộ được xếp ngay ngắn theo từng hàng.
Nàng vừa lau bụi vừa tò mò nhìn tên sách.
Đáng tiếc...
Không đọc được.
"Chữ Hán đúng là ác mộng..."
Cô lẩm bẩm.
Thế là Thanh Thanh quyết định ghi nhớ vị trí từng cuốn thay vì đọc tên. Chỉ sau một buổi sáng, cô đã nhớ được cuốn nào nằm ở đâu.
Đến trưa, Tạ Cảnh Uyên trở về sau buổi luyện binh.
Hắn vừa bước vào đã phát hiện mọi thứ trong lều khác hẳn.
Bàn được lau sạch.
Áo choàng treo ngay ngắn.
Bản đồ được ép phẳng bằng những viên đá nhỏ thay vì để cuộn lại.
Ngay cả nghiên mực cũng được đặt sát mép bàn, thuận tay hơn trước.
Tạ Cảnh Uyên khẽ liếc nhìn Thanh Thanh.
"Ngươi làm?"
"Dạ."
"Tự ý thay đổi vị trí đồ vật?"
Thanh Thanh giật mình.
"Ta... thấy để vậy tiện hơn."
Không khí bỗng im lặng.
Cô bắt đầu hối hận.
"Chết rồi... tự ý động vào đồ của cấp trên."
Ai ngờ vài giây sau, Tạ Cảnh Uyên chỉ bình thản kéo ghế ngồi xuống.
Hắn cầm nghiên mực lên.
Quả thật... thuận tay hơn.
Khóe mắt Lục Trường Phong giật nhẹ.
Theo tướng quân sáu năm, anh biết rõ người này ghét nhất là người khác động vào đồ của mình.
Có lần một thị vệ vô tình đổi vị trí thanh kiếm, bị phạt đứng gác suốt ba ngày.
Vậy mà hôm nay...
Tướng quân lại không nói gì.
...
Buổi chiều, Thanh Thanh được giao pha trà.
Nhìn lá trà khô trong hộp, cô bỗng nhớ đến những lần bố pha trà ở nhà.
Nàng thử tráng ấm trước bằng nước nóng rồi mới hãm trà.
Mùi trà thơm hơn hẳn.
Lúc bưng vào, Tạ Cảnh Uyên đang cùng Lục Trường Phong bàn chuyện quân vụ.
Thanh Thanh đặt chén trà xuống rồi định lui ra.
"Bẩm tướng quân."
"Ừ."
"Nước hơi nóng."
"..."
"Nếu ngài uống ngay sẽ bỏng."
"..."
Lục Trường Phong cúi đầu, vai khẽ run.
Anh chưa từng thấy ai dặn tướng quân uống trà cẩn thận kẻo bỏng.
Tạ Cảnh Uyên cầm chén lên.
Quả nhiên rất nóng.
Hắn đặt xuống.
Ánh mắt lặng lẽ nhìn cô gái đang định lùi ra ngoài.
"Đợi."
"Dạ?"
"Lần sau."
"Ít lá trà hơn."
Thanh Thanh chớp mắt.
"Ngài không thích trà đậm?"
"Ừ."
Nàng cười tươi.
"Ta nhớ rồi."
Lần đầu tiên sau nhiều năm, có người ghi nhớ sở thích của hắn chỉ bằng một câu nói ngắn ngủi.
Tạ Cảnh Uyên không biết vì sao, nhưng trong lòng lại thấy có chút... kỳ lạ.
...
Chiều tối, khi Thanh Thanh đang quét sân thì Hắc Phong lại lững thững chạy đến.
Con chiến mã khẽ cọ đầu vào vai nàng.
Thanh Thanh bật cười, lấy trong túi áo ra nửa chiếc bánh quy còn sót lại từ ba lô.
"Này, cho mày."
Hắc Phong ngửi ngửi rồi nhai ngon lành.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng quát.
"Ngươi đang cho chiến mã ăn cái gì?"
Thanh Thanh giật mình quay lại.
Một viên quản mã mặt mày tái mét chạy đến.
"Đó là chiến mã của tướng quân!"
"Không được cho ăn linh tinh!"
Thanh Thanh vội xin lỗi.
"Ta chỉ..."
Viên quản mã đang định nổi giận thì Hắc Phong bỗng hí vang đầy thích thú, còn quay sang đòi thêm.
"..."
Ông ta đứng hình.
Con ngựa khó tính nhất doanh trại...
Lại thích món ăn của cô gái này?
Đúng lúc ấy, Tạ Cảnh Uyên từ xa đi tới.
Ánh mắt hắn lướt qua nửa chiếc bánh quy trên tay Thanh Thanh rồi dừng lại trên Hắc Phong đang ăn ngon lành.
"Đó là gì?"
Thanh Thanh nhìn chiếc bánh quy, trong lòng chợt lạnh toát.
"Chết rồi..."
"Mình vừa lấy đồ hiện đại cho ngựa thời cổ đại ăn!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

