"Đợi cô đấy."
Trương Vân Khê vươn vai một cái rồi nằm bò ra bàn hỏi: "Kết quả thế nào rồi?"
Đặng Đại Mỹ cúi gằm mặt nhìn mũi chân, ủ rũ đáp: "Anh ấy bảo anh ấy sẽ nghĩ cách."
Trương Vân Khê lấy làm lạ: "Kết quả chẳng phải rất tốt sao?"
Đại đội nhà họ Triệu vốn được xem là một đại đội khá giả, vậy mà số gia đình mắc nợ tiền tập thể vẫn nhiều nhan nhản. Cả đại đội kiếm được nhiều tiền nhất chính là người nhà Nhị Cẩu Tử. Nhà cậu bé đông lao động chính, từ lớn đến bé gộp lại cũng phải tầm ba mươi người, vậy mà đợi đến cuối năm, trừ đi phần lương thực được chia, họ cũng chỉ có hơn bốn trăm đồng.
Phải biết rằng, người nhà Nhị Cẩu Tử nếu trừ đi những con gái và cháu gái đã gả chồng thì cộng lại có tới tận năm mươi ba miệng ăn!!
Chính vì người nông thôn kiếm tiền quá đỗi khó khăn, mọi người mới sùng bái những công nhân trên thành phố đến vậy.
Trương Vân Khê khẽ nhíu mày, tì cằm lên cánh tay, dè dặt hỏi: "Cô có thể khuyên nhủ bố mẹ mình một chút được không?"
Đặng Đại Mỹ khẽ hé môi nhưng rồi lại lắc đầu. Bố mẹ sẽ không đồng ý, mà cô ấy cũng chẳng dám mở lời.
"Các cô ngủ đi, tôi đi tắm đây."
"Được."
Trương Vân Khê quay về phòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



