Nhị Cẩu Tử gật đầu thật mạnh, cầm lấy chiếc bánh trung thu rồi kéo Triệu Mặc chạy vụt ra ngoài. Bọn trẻ muốn đi đuổi theo ánh trăng.
Trương Vân Khê và Hà Tiểu Tiểu đều ăn ý không vạch trần những suy nghĩ viển vông của trẻ con, chỉ lẳng lặng ngồi bên nhau ngắm trăng sáng. Hà Tiểu Tiểu vốn là một người trầm tính, cũng hiếm khi nói chuyện với Trương Vân Khê. Đa phần đều là Trương Vân Khê kể lể, thỉnh thoảng cô mới hùa theo đôi ba câu.
Trương Vân Khê ngẩn người vừa nhai bưởi vừa trầm ngâm suy nghĩ một lát.
Nhớ ra rồi! Phải đi xin Triệu Nhậm Thành cuốn sách giáo khoa lớp một.
Liếc nhìn đống đồ bày trên bàn, cô lặng lẽ thu dọn một phần nhỏ tách riêng ra. Hà Tiểu Tiểu đánh mắt nhìn sang, nhưng chẳng buồn lên tiếng.
Chắc mẩm là cô ấy định đi tìm Triệu Nhậm Thành rồi đây! Hừ, Đặng Đại Mỹ ra ngoài ít ra còn có thứ để cầm về, cái cô nàng này đi gặp người ta lại còn phải xách đồ đi biếu. Cái gã Triệu Nhậm Thành đó sao mà keo kiệt thế không biết!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



