"Đại Mỹ, Đại Mỹ."
Một người đàn ông cất tiếng gọi vọng vào từ bên ngoài.
Trương Vân Khê hé một mắt ngó ra sân, hóa ra là đối tượng của Đại Mỹ. Dáng người anh ta tầm thước, hơi hô, mắt nhỏ, nhưng tổng thể trông khá hài hòa chứ không đến nỗi xấu. Dáng vẻ anh ta rụt rè chất phác, thậm chí còn chẳng dám ngẩng lên nhìn cô và Tiểu Tiểu. Thấy vẻ mặt anh ta hớn hở ra mặt, chắc mẩm là mang đồ đến cho Đặng Đại Mỹ rồi.
Quả nhiên, một lát sau Đặng Đại Mỹ thẹn thùng bước vào, vỗ nhẹ lên đùi cô:
"Vân Khê, cô có muốn ăn nho không? Đối tượng của tôi lên núi thấy nho rừng chín nên hái cho một chùm, chua chua ngọt ngọt ngon lắm."
Đặng Đại Mỹ hừ mũi với cô một tiếng, quay ngoắt đi hỏi Hà Tiểu Tiểu xem có ăn không. Từ lúc Trương Vân Khê dọn đến, mối quan hệ giữa hai người họ đã hòa hoãn hơn rất nhiều.
Hà Tiểu Tiểu lên tiếng:
"Không tiện lắm đâu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



