Tiếng gió rít cuốn theo bụi đất xào xạc vang lên, khoảnh khắc này lại trở nên chói tai đến lạ.
Nếu không vì nể nang cái danh phận người cha mà Ngô Đông Lâm từng nhắc tới, khối người đã nhảy bổ vào cãi tay đôi với gã rồi.
Nhưng Nhị Cẩu Tử thì chẳng ngán, cậu bé cười hì hì bồi thêm:
"Không có tiền thì ra vẻ ông lớn cái nỗi gì?"
"Tôi ra vẻ ông lớn lúc nào, đồ ăn ở cái xó xỉnh nhà mấy người vốn dĩ dở tệ mà!" Ngô Đông Lâm tức tối gầm lên.
"Ây da, chú cuống lên rồi kìa?" Nhị Cẩu Tử cười toe toét, đôi mắt to tròn cong lên đầy vẻ ranh mãnh: "Có giỏi thì lần sau lên trấn, chú bao cả xe chúng cháu một bữa đi."
"Dựa vào đâu mà tao phải bao mày, dựa vào cái đầu to quái thai của mày chắc!" Ngô Đông Lâm tức phát điên, bắt đầu ăn nói hàm hồ.
Bịch.
"Á, cái chân của tôi!!!"
Ngô Đông Lâm ôm lấy bàn chân, đau đến mức gân xanh nổi đầy trán.
Triệu Mặc ung dung ôm lại bức tượng gỗ, bình thản cất lời xin lỗi:
"Cháu xin lỗi, cháu không cố ý đâu ạ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



