Nhị Cẩu Tử xua tay ra chiều không mấy bận tâm. Cậu nhóc ăn xong củ khoai lang liền với lấy cặp sách, cùng Triệu Mặc cắp sách đến trường.
"Dì nhỏ của các cậu tốt thật đấy."
"Tớ cũng ước gì có một người dì như thế."
Nghe bạn bè nói vậy, lòng kiêu hãnh của Triệu Mặc lại dâng trào. Dì của cô bé chính là người dì tuyệt vời nhất thế gian này. Chiều hôm ấy tan học, Triệu Mặc lên núi nhặt củi, sẵn tiện tìm xem có trứng gà rừng không để mang về bồi bổ cho dì.
Viên Đại Bảo không đi học nhưng đã nắm rõ lịch trình của Triệu Mặc. Buổi trưa tan học, cô bé thường làm những việc lặt vặt trong nhà. Buổi chiều về lại vác gùi lên núi cắt cỏ lợn và hái rau rừng. Thấy bóng cô bé khuất sau cánh cửa, Viên Đại Bảo âm thầm bám gót theo sát.
Ngày mai Triệu Mặc được đi tiệm cơm quốc doanh ăn ngon chứ gì? Thằng nhóc này nhất định sẽ phá cho bằng hỏng!
Triệu Mặc ngồi xổm xuống nhặt rau rừng bỏ vào sọt. Nhận ra có kẻ bám đuôi, cô bé cố tình rẽ sang hướng hẻo lánh hơn. Thấy xung quanh ngày càng vắng vẻ, Viên Đại Bảo mừng rỡ ra mặt. Lát nữa nó sẽ đánh chết con nhỏ này.
Dù sao ở trên núi hoang vu thế này thì làm gì có ai làm chứng cơ chứ! Dẫu có bị ăn đòn, Triệu Mặc cũng đành cắn răng chịu đựng, chẳng thể đi mách ai. Dượng vốn đã chướng mắt Triệu Mặc, khéo khi thấy thằng nhóc đánh con bé, ông ta lại vui vẻ mà đối xử ôn hòa với nó hơn.
Còn cả dì nhỏ nữa… Đến lúc đó thằng nhóc sẽ khóc lóc kể lể rằng bản thân bị Triệu Mặc đổ oan. Biết đâu dì nhỏ thương tình lại dẫn nó lên tiệm cơm quốc doanh ăn ngon thì sao? Viên Đại Bảo mải mê mộng tưởng, càng nghĩ càng thấy phấn khích rần rần!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



