Đại đội trưởng Triệu vội vã đi lấy trứng gà, thậm chí ông còn mang cả nửa túi sữa mạch nha do cô con gái trên tỉnh chuẩn bị cho mình sang:
"Cháu chịu khó tẩm bổ vào, nhớ là nếu không trụ nổi thì phải xuống núi gọi mọi người ngay, tuyệt đối đừng có cố quá đấy."
"Cháu biết rồi ạ."
Triệu Nhậm Thành xách túi trứng gà trĩu nặng, trong lòng dâng trào cảm xúc. Anh hiểu rõ trứng gà và sữa mạch nha quý giá đến mức nào, nhưng nghĩ tới khối lượng công việc trong mười ngày tới nên đành nhận lấy. Anh định bụng đợi khi nào khỏe lại sẽ mang đồ đến trả cho chú đội trưởng sau.
"Cháu mau lên núi đi. À phải rồi… Bố mẹ cháu có biết chuyện này không?"
Đại đội trưởng Triệu biết rõ anh và bố mẹ đã sớm xa cách, nhưng vẫn buột miệng hỏi một câu.
"Họ không biết đâu, chuyện đó cũng chẳng quan trọng."
Nhắc tới người nhà, Triệu Nhậm Thành lại thấy phiền lòng.
"Được rồi được rồi, cháu mau lên núi nghỉ ngơi đi. Cứ yên tâm tĩnh dưỡng, chú đảm bảo sẽ không để ai lên đó làm ồn đâu."
Đại đội trưởng Triệu ân cần dặn dò, đưa anh đến tận chân núi rồi lại lải nhải mắng mỏ:
"Cháu xem cháu kìa, cứ nằng nặc đòi sống trên núi, nhỡ xảy ra chuyện gì làm sao chú biết được!"
"Cháu là đàn ông con trai, chẳng có chuyện gì đâu ạ."
Triệu Nhậm Thành sải bước đi lên núi.
Đại đội trưởng Triệu đứng bên dưới nhìn theo, trong lòng đầy rẫy âu lo, rít mạnh hai hơi thuốc lá.
Cái thằng ranh này, lớn tồng ngồng rồi mà vẫn chưa vợ chưa con, sau này biết tính sao đây. Cứ nhìn bây giờ mà xem, dẫu có đau ốm cũng chẳng có ai bên cạnh chăm sóc.
Ông đâu có ngốc, thừa hiểu đứa trẻ này cố tình nói vậy chỉ để người khác khỏi bận tâm lo lắng cho mình. Đại đội trưởng Triệu khẽ lắc đầu rồi quay về tìm vợ. Ông nhất định phải tính chuyện mai mối cho nó mới được, đâu thể để nó ế vợ cả đời.
Sau khi lên núi, Triệu Nhậm Thành không hề chậm trễ. Anh vác súng lên vai, đeo khẩu trang rồi tiến thẳng vào rừng sâu. Anh phải đi lấy hàng thì mới có dụng cụ đóng giày.
Còn tin tức anh xin nghỉ phép cũng nhanh chóng lan truyền khắp đại đội. Đối với người ngoài, Đại đội trưởng Triệu chỉ bảo anh bị ốm, chỉ những ai thân thiết ông mới nói rõ ngọn ngành.
Thạch Diễm Xuân, vợ của đại đội trưởng Triệu hỏi:
"Thằng bé thực sự không sao chứ?"
"Tôi thấy dáng vẻ nó không giống đang nói dối. Chắc là dạo này đau đớn quá không làm được việc nên dứt khoát xin nghỉ thôi. Nhưng nó chuẩn bị sẵn thuốc cả rồi, do chính bác sĩ quân y khám cho đấy. Bà thử nghĩ mà xem, nó về làng bao lâu nay, đây mới là lần đầu tiên xin nghỉ, có lẽ mỗi năm nó chỉ phát bệnh một lần thôi."
Đại đội trưởng Triệu suy đoán.
Mọi người nghe vậy đều gật đầu tán thành. Nghĩ cảnh Triệu Nhậm Thành lủi thủi một mình, ai nấy đều bắt đầu tính chuyện tìm đối tượng cho anh. Cứ như vậy mãi thật không ổn, sống cô độc một mình thì lúc ốm đau lỡ bước biết cậy nhờ ai!
Thạch Diễm Xuân cũng buồn bực than thở:
"Hồi nó mới về làng, tôi đã định giới thiệu người yêu cho nó rồi. Tôi còn kéo cả con gái nhà người ta đến tận mặt, thế mà nó chẳng thèm ló mặt ra. Đến khi bị tôi gài bẫy bắt tới thì lại làm con gái nhà người ta khóc thét."
Đại đội trưởng Triệu im lặng. Cái thằng ranh này! Thật khiến người ta nhức đầu.
Thạch Diễm Xuân vỗ đùi đánh đét một cái:
"Theo tôi thấy, không thể tìm cô nào hiền thục quá, phải kiếm người đanh đá một chút mới trị được nó!"
Mấy hộ gia đình thân quen xung quanh đều đồng loạt đưa mắt nhìn Thạch Diễm Xuân, làm bà ngại ngùng hỏi:
"Sao thế, tôi nói sai à?"
Đại đội trưởng Triệu bảo:
"Trị được nó á, bà đang mơ mộng hão huyền gì vậy?"
Cái thằng nhóc này từ bé đã không được bố mẹ thương yêu, vậy mà vẫn có thể khiến người trong nhà khiếp sợ. Bây giờ cả đại đội này còn ai dám chọc vào nó nữa. Đòi trị được nó sao? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Thạch Diễm Xuân hơi sượng mặt, xoa xoa lòng bàn tay vào đầu gối:
"Thì tôi chợt nghĩ ra vậy thôi. Được rồi, mọi người cứ để ý xem trong họ hàng bạn bè có ai phù hợp với nó thì giới thiệu nhé, tôi đi nấu cơm đây."
Đám đông cũng tản ra về nhà lo chuyện bếp núc.
Thạch Diễm Xuân phát hiện rổ trứng gà đã trống không, quay sang hỏi Đại đội trưởng Triệu:
"Ông mang cho thằng Thành rồi đấy à?"
"Ừ."
"Chỉ cho mỗi trứng gà thôi à, sao ông không xách thêm ít thịt hun khói đi." Thạch Diễm Xuân làu bàu: "Ăn thịt mới bổ người chứ, nhà mình vẫn còn hai dải thịt hun khói cơ mà."
"Tôi tìm rồi nhưng không thấy."
"Tôi treo lên rồi, ông nhìn lên trần nhà đi."
Thạch Diễm Xuân lôi ông vào bếp chỉ tay lên phía trên, quả nhiên có hai dải thịt hun khói đang lủng lẳng trên đó.
Bà bực mình vỗ mạnh vào người ông:
"Đã bảo ông lười chảy thây ra, chẳng bao giờ chịu ngó ngàng tới việc bếp núc. Ông nhìn xem, nhà có cái gì cũng chẳng biết."
Đại đội trưởng Triệu ngước mắt lên nhìn lại mấy miếng thịt heo hun khói đen đỏ xen lẫn, chắp tay sau lưng bước ra ngoài:
"Tôi đi hỏi thăm xem có con gái nhà ai phù hợp không."
Thạch Diễm Xuân hừ lạnh một tiếng. Nhớ tới Triệu Nhậm Thành, bà lại thở dài ảo não. Đứa trẻ này… ầy, thật đáng thương. Mong sao sau này nó sẽ tìm được một mối lương duyên tốt đẹp. Bà múc nước đổ vào nồi, chuẩn bị nấu cháo đậu phộng.
Đại đội trưởng Triệu thủng thẳng đi dạo bên ngoài. Giờ đang là bữa tối, mọi người không ngồi trong nhà ăn cơm thì cũng xúm lại trước cửa tán gẫu với hàng xóm láng giềng. Đột nhiên có người chắn ngang trước mặt ông. Trương Vân Khê nở nụ cười tươi rói chào đón.
Đại đội trưởng Triệu vô thức lùi lại một bước:
"Thanh niên trí thức Trương, cô định làm gì vậy?"
"Đại đội trưởng à, cháu thèm ăn thịt quá, chú chỉ cho cháu cách mua thịt với. Chú không biết đâu, dạo này bụng dạ thiếu thốn chút dầu mỡ, đầu óc cháu cứ váng vất hoa mắt, làm ảnh hưởng đến tiến độ công việc lắm. Như thế sao mà được chứ, cháu là thanh niên trí thức, mang trọng trách cống hiến cho tổ quốc, cống hiến cho đại đội của chúng ta…"
"Dừng lại đi!"
Đại đội trưởng Triệu thực sự nghe không nổi nữa:
Đại đội trưởng Triệu nhận lấy:
"Được rồi, cô về đi."
"Dạ vâng!"
Thực ra Trương Vân Khê cũng chỉ hỏi thử xem sao. Cô nghe đồn con gái của đại đội trưởng làm nhân viên bán hàng ở cửa hàng bách hóa nên có mối quan hệ rất rộng, mới quyết định đánh liều nhờ vả một phen. Cứ nghĩ tới ngày mai đi thăm Triệu Nhậm Thành mà chẳng có món gì ngon mang theo thì cô lại thấy áy náy trong lòng.
Dù sao người ta cũng từng giúp đỡ cô ba lần rồi. Một lần ở trên trấn nhỏ. Một lần là chuyện găng tay và mũ. Còn cả chuyện của Triệu Mặc lần trước nữa, nếu không nhờ anh ra mặt giải quyết thì sao có thể dẹp êm nhanh gọn đến thế.
Khi nghe tin anh đột ngột đổ bệnh phải xin nghỉ phép mười ngày, Trương Vân Khê vẫn còn ngơ ngác. Rõ ràng chiều nay hai người vẫn nói chuyện bình thường mà. Mọi người lại kháo nhau rằng anh bị tái phát vết thương cũ.
Trương Vân Khê nhẩm tính ngày mai sẽ hầm một nồi canh xương cho anh, tiện tay làm thêm một phần thịt băm xào chua ngọt. Thêm một đĩa rau xanh nữa. Cô sẽ dọn thức ăn mang lên cho anh sớm một chút.
Hôm sau, Đại đội trưởng Triệu mang đồ mua được đến cho Trương Vân Khê. Ông sẵn sàng nhận lời giúp đỡ chủ yếu là vì thấy hễ có đồ ăn ngon là cô lại chia phần cho con bé Triệu Mặc. Đều là con cháu trong nhà cả. Ông vẫn mong con bé có được một cuộc sống no đủ.
Trương Vân Khê xem xét cẩn thận, chỗ này ước chừng khoảng hơn nửa cân thịt và hai đoạn xương. Cô lập tức chạy vào bếp, cắt một miếng thịt bọc gói cẩn thận rồi xách tới nhà Đại đội trưởng Triệu. Cô ấn vào tay Thạch Diễm Xuân, chẳng đợi bà đáp lời đã xoay người chạy biến đi mất.
Đại đội trưởng Triệu vừa về tới nhà.
Thạch Diễm Xuân liền hỏi ngay:
"Sao thanh niên trí thức Trương lại mang thịt đến cho nhà mình thế, hay là con bé định xin suất đi học đại học công nông binh hả ông?"
Đại đội trưởng Triệu thoáng ngạc nhiên. Nhớ tới chuyện mình vừa đi mua thịt hộ cô, ông lắc đầu đáp:
"Tôi vừa mua hộ con bé ít thịt lợn."
Thạch Diễm Xuân áng chừng trọng lượng trong tay:
"Thế sao cô ấy lại biếu nhà mình nhiều vậy, chỗ này cũng phải đến cả lạng đấy chứ."
Đại đội trưởng Triệu:
"Chắc do con bé ngốc nghếch hào phóng quá thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
