Trương Vân Khê gật đầu:
"Cũng tạm."
Trước khi đến trường, cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần để cãi nhau một trận tưng bừng. Nào ngờ đến nơi lại chỉ để xem kịch vui, mà còn xem rất hả dạ. Kẻ đổ oan cho người khác thì bị phạt, còn đứa định đánh Triệu Mặc cũng no đòn.
Ây da.
Quả nhiên cứ ngồi không mà thắng mới là sảng khoái nhất.
Trương Vân Khê thấy Triệu Nhậm Thành vẫn đứng chôn chân ở đó thì ngượng ngùng sờ mũi. Cô đứng thẳng người lại rồi nghiêm trang nói:
"Với tư cách là đội trưởng đội dân quân của đại đội, anh làm rất tốt. Anh vừa răn đe được các thành viên lại vừa nhanh chóng điều tra ra chân tướng sự việc. Là phụ huynh của nạn nhân, tôi xin bày tỏ sự kính trọng sâu sắc đối với anh."
Triệu Nhậm Thành ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Nhị Cẩu Tử:
"Ha ha ha…"
Triệu Mặc mím môi nhịn cười. Chẳng hiểu sao rõ ràng dì nhỏ đang khen người ta mà cứ có cảm giác mỉa mai thế nào ấy.
Triệu Nhậm Thành bực dọc đáp:
"Tôi xin cảm ơn sự kính trọng của cô."
"Ây da, đừng khách sáo."
Trương Vân Khê vẫy tay nhã nhặn. Thực ra trong lòng cô đang rất kinh ngạc. Thì ra người trong làng lại sợ anh đến vậy. Đám trẻ con vừa nhìn thấy anh đã tự giác khai sạch những việc xấu mình làm.
Giỏi thật đấy!
Triệu Nhậm Thành cạn lời:
"Về làm việc đi, hôm nay cô còn chưa kiếm đủ bốn công điểm đâu đúng không?"
Trương Vân Khê thu lại nụ cười:
"Hôm nay tâm hồn Triệu Mặc nhà tôi bị tổn thương nên tôi phải ở bên cạnh bầu bạn với con bé."
"Cháu nó không yếu đuối thế đâu." Triệu Nhậm Thành giục: "Mau đi làm đi."
Trương Vân Khê xù lông. Cô hậm hực bước về phía trước. Nhưng cô vẫn không quên quay lại gọi Nhị Cẩu Tử:
"Hôm nay cháu thể hiện ngầu lắm. Lát nữa cùng Triệu Mặc đến tìm dì nhé, dì cho hai đứa ăn kẹo."
"Dạ vâng, dì nhỏ là tuyệt nhất."
Nhị Cẩu Tử vui vẻ ra mặt.
Triệu Nhậm Thành chợt nhận ra Trương Vân Khê có thể chơi thân với Nhị Cẩu Tử là có lý do cả. Hai người họ đều mặt dày như nhau!
Anh thực sự không hiểu nổi. Một cô gái rõ ràng trông đàng hoàng là thế, cớ sao tính tình lại như vậy chứ? Nó hoàn toàn trái ngược với ấn tượng ban đầu của anh về cô.
Ban đầu anh còn tưởng cô là một tiểu thư yểu điệu. Lần thứ hai gặp mặt, cô cầm dao tỏ ra vừa bá đạo vừa sắc sảo. Lần thứ ba chạm trán, cô khóc lóc đòi lại tiền trông vô cùng tinh ranh.
Về sau anh lại cảm thấy cô nhóc này lém lỉnh, tinh quái. Cũng khá thú vị.
Triệu Mặc liếc nhìn chú Triệu, cô bé luôn cảm thấy ánh mắt chú ấy nhìn dì nhỏ cứ là lạ thế nào ấy. Triệu Nhậm Thành đang định hỏi Triệu Mặc xem sao lại nhìn mình chằm chằm thì người đưa thư đạp xe tới. Cậu ta lấy bức thư từ trong chiếc túi màu xanh lục ra rồi đưa cho anh:
"Anh Triệu, anh có hai lá thư này."
"Cảm ơn nhé."
Triệu Nhậm Thành nhận lấy thư, bảo Triệu Mặc đi về nhà, còn anh thì quay lại trụ sở đại đội. Người viết thư cho anh ngoài những đồng đội cũ ra thì chỉ có vị thủ trưởng già đang ở chuồng bò, cùng với người trung gian giúp anh liên hệ với tên trùm chuyên buôn bán giày da ở chợ đen.
Anh bóc bức thư của người trung gian ra. Trên đó viết: "Có thể kiếm được tiền, nhưng tiến độ gấp rút."
Người trung gian kia là một đứa trẻ từng được anh cứu giúp. Hơn một năm nay, nhờ cậu ta xoay xở nên anh mới kiếm được tiền gửi cho vị thủ trưởng già. Lần trước, do lo sợ sức khỏe của thủ trưởng gặp rắc rối lớn nên anh đã hỏi trước người trung gian xem có thể nhận đơn hàng trị giá ba ngàn đồng hay không.
Một đơn hàng ba ngàn đồng. Anh có thể kiếm được hai ngàn đồng!
Triệu Nhậm Thành khá hài lòng khi đọc được câu trả lời này, thế nhưng lúc mở lá thư tiếp theo ra thì trái tim anh tức khắc thắt lại. Chân của thủ trưởng già quả nhiên không ổn rồi, bây giờ ông ấy đau đớn đến mức ngày đêm thao thức.
Nếu muốn nhờ bác sĩ quen biết phẫu thuật cắt bỏ khối u và lắp chân giả cho ông ấy, anh buộc phải kiếm đủ hai ngàn đồng trước khi vị bác sĩ kia rời đi. Bởi lẽ người sẵn lòng làm phẫu thuật cho ông ấy là một bác sĩ quân y từ thủ đô đến địa phương để hướng dẫn chuyên môn!
Vị bác sĩ quân y kia cũng phải gánh chịu rủi ro rất lớn, hơn nữa ông ấy thực sự không có tiền mua vật tư y tế để phẫu thuật. Nếu nhất định phải phẫu thuật thì Triệu Nhậm Thành phải chu cấp đủ tiền!
Sau đó bác sĩ sẽ lén đi mua vật tư, rồi nhờ người nhà thân thiết nhất làm một cuộc phẫu thuật giả để hợp thức hóa số thiết bị tiêu hao trong ca mổ đó.
Tính từ ngày mai cho đến lúc bác sĩ rời đi, chỉ còn lại vỏn vẹn mười ngày!
Trong vòng mười ngày phải kiếm được hai ngàn đồng. Đây gần như là một nhiệm vụ bất khả thi!
Cho dù mỗi ngày anh chỉ ngủ năm tiếng, cộng thêm thời gian nấu nướng, ăn uống và tắm rửa mất sáu tiếng nữa. Một tiếng đồng hồ đóng được một đôi giày. Vậy một ngày anh làm được mười sáu đôi.
Mỗi đôi giày da có giá mười ba đồng, đơn hàng ba ngàn đồng tương đương với khoảng hai trăm ba mươi đôi. Mười ngày anh làm cật lực lắm cũng chỉ được một trăm sáu mươi đôi! Trừ khi làm việc thâu đêm suốt sáng, nhưng Triệu Nhậm Thành cũng tự hiểu điều đó là không thể.
Trong tay anh hiện đang có khoảng ba trăm đồng. Đắp vào thì có thể bớt đi hai mươi đôi giày nữa. Tính ra vẫn còn thiếu tới bốn mươi đôi!!!
Triệu Nhậm Thành siết chặt phong thư trong tay. Anh không thể bỏ mặc vị thủ trưởng già, bởi vì ông ấy không chỉ là cấp trên từng đề bạt anh mà còn là một vị anh hùng nhân dân!
Anh cố gắng tính toán xem có thể rút ngắn thời gian ngủ nghỉ, hoặc chắt bóp bớt thời gian ăn uống và tắm rửa hay không. Nhưng… mười ngày liền chỉ ngủ bốn tiếng mỗi ngày.
Lại còn phải làm công việc tốn nhiều sức lực như đóng giày, chính anh cũng không biết bản thân có trụ nổi không. Cắn răng chịu đựng thì chắc vẫn vượt qua được.
Vậy còn hai mươi đôi giày thiếu hụt thì tính sao?
Nếu thực sự hết cách thì anh đành đi vay mượn. Anh có thể hỏi vay đại đội trưởng, chú kế toán hoặc những bạn bè bằng tuổi quen thân. Anh có công ăn việc làm, có khả năng trả nợ, chắc là bọn họ… cũng sẵn lòng cho mượn thôi!
Có lẽ là vậy…
Hoặc biết đâu tốc độ đóng giày của anh tăng lên, hoàn thành kịp tiến độ thì sẽ không cần phải mang nợ nữa. Dù sao anh sống ở làng lâu như vậy nên cũng hiểu rõ, mọi người đều chẳng mấy dư dả gì. Cuộc sống ai nấy đều túng thiếu, việc chạy vạy từng bữa ăn no còn chưa giải quyết xong.
Triệu Nhậm Thành cảm thấy hơi đau đầu, nhưng bây giờ anh không thể chần chừ thêm được nữa. Anh phải đi xin phép nghỉ trước, sau đó trèo đèo lội suối sang chợ đen ở thành phố bên cạnh lấy da lợn, da bò và các dụng cụ làm nghề.
Sau khi hạ quyết tâm, anh liền đi tìm đại đội trưởng.
"Chú à, trước đây cháu từng nói với chú rồi đấy, sau khi bị trúng đạn thì cháu mắc phải di chứng, hết cách nên mới xin xuất ngũ về quê."
"Sao thế?"
Đại đội trưởng Triệu lo lắng nhìn anh hỏi:
"Vết thương của cháu tái phát rồi à?"
"Nghiêm trọng đến mức đó cơ à!"
Đại đội trưởng Triệu giật nảy mình:
"Được rồi, cháu cứ yên tâm tĩnh dưỡng đi. Chú đảm bảo sẽ không để người trong đại đội tới làm phiền cháu đâu. Mười ngày có đủ không, cháu có cần nghỉ thêm một hai ngày nữa không?"
"… Dạ, vậy cũng được ạ."
"Thế còn chuyện cơm nước của cháu tính sao, có cần chú mang cơm lên cho không?" Ông hỏi với đôi mắt hơi đục ngầu chứa đầy sự lo âu.
"Không cần đâu chú, tự cháu nấu là được. Mọi người mà đến thì ồn ào lắm, cháu rất dễ sinh bực dọc, hễ bực mình thì lại đau dây thần kinh."
"Được được, chúng ta sẽ không đến tìm cháu. Cháu đứng đây đợi một lát, chú về nhà lấy cho mấy quả trứng gà, ốm đau thì phải tẩm bổ tử tế vào."
Đại đội trưởng Triệu vội vàng chạy đi lấy trứng gà, trong lòng vẫn không khỏi kinh ngạc vì trên đời này lại có căn bệnh lạ lùng như thế. Tuy nhiên cái đứa trẻ Triệu Nhậm Thành này từ nhỏ đến lớn vốn dĩ luôn rất chăm chỉ, nếu không phải do gượng không nổi nữa thì chắc chắn nó sẽ chẳng bao giờ nói ra những lời như ban nãy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


