Nàng siết chặt nắm tay, trong lòng thầm hét: Ca ca ơi, phản bác lại hắn đi, cho hắn một đòn đau vào!
Nhưng Tần Như Ngọc vẫn vô cùng điềm tĩnh, hắn chỉ lạnh lùng liếc nhìn kẻ khiêu khích một cái. Khi ánh mắt đó khiến Tần Mạc Lực có phần chột dạ định lùi lại thì hắn lại chỉ nhàn nhạt nói: "Không cần. Ngươi lui đi, đừng quấy rầy nữa."
Tần Như Thanh: ...
Ca ca ơi, một câu mềm mỏng như vậy thì có thể trấn áp được ai chứ. Xong rồi, huynh càng nói như thế thì hắn lại càng không sợ, càng được nước lấn tới.
Quả nhiên, Tần Mạc Lực khom người làm bộ tỏ vẻ khiêm nhường, nhưng vẻ mặt lại càng thêm kiêu ngạo. Hắn ta chỉ vào vị đường huynh ban nãy, nói: "Đại thiếu gia lo rằng giao đấu với ta sẽ khiến hắn không còn đối thủ, vậy không bằng..."
"Không bằng để ta giao đấu với đại ca đi." Một giọng nói cắt ngang lời của Tần Mạc Lực.
Một thiếu niên gương mặt trắng trẻo như ngọc, đuôi mắt dài hẹp, bước ra từ phía sau Tần Mạc Lực. Chính là nhi tử của nhị thúc, Tần Lục Hiên.
"Ta và đại ca giao đấu, còn hắn thì giao đấu với người kia. Như vậy thực lực cũng coi như xứng tầm. Đại ca thấy sao?"
Võ trường này không quá lớn, nhưng cũng không phải quá nhỏ. Đại trưởng lão vừa đi, không còn ai quản lý, đã sớm có người phân tâm nhìn về phía này. Thấy là người phe đại thiếu gia và nhị thiếu gia có tranh chấp thì lại càng thêm hứng thú.
Lúc này, gần như hơn phân nửa người trong võ trường đều đổ dồn ánh mắt về phía này. Ai cũng muốn xem đại thiếu gia sẽ phản ứng thế nào.
Đây chẳng phải lần đầu người phe nhị thiếu gia khiêu khích phe đại thiếu gia, nhưng đại thiếu gia có tính tình ôn hòa, luôn nhường nhịn. Lần này thì sao đây? Đã bị đè ép đến mức này, liệu có nhường nữa không?
Tần Như Thanh cảm thấy tim mình trùng xuống.
Không ổn. Tình huống này rõ ràng là ca ca đang bị dồn ép.
Hắn đã tiến thoái lưỡng nan.
Nếu không nhận lời khiêu chiến này thì sẽ bị người khác coi là sợ hãi, nhát gan. Từ đó, uy tín của đại thiếu gia Tần gia trong mắt các đệ tử học đường sẽ gần như sụp đổ.
Nhưng nếu thật sự nhận lời, lại rơi vào cái bẫy đã được người ta bày sẵn. Nếu thắng thì không sao, nhưng nếu thua...
Từ cách xử lý ban đầu, hắn đã làm sai. Lẽ ra ngay từ lúc có người lên khiêu khích thì phải lập tức trấn áp khí thế của đối phương, phát tác thật mạnh. Nhưng ca ca lại chọn cách nhường nhịn, khiến kẻ khác thừa cơ lợi dụng.
Tần Như Ngọc và Tần Lục Hiên đối diện nhau. Sắc mặt Tần Như Ngọc trầm xuống, còn Tần Lục Hiên thì nhếch môi cười khẩy, dáng vẻ khiêu khích khó ưa chẳng khác nào nhị thúc.
"Nhị đệ, ngươi làm gì vậy? Đại trưởng lão không ở đây, ngươi lại gây sự như thế sao?"
Tần Lục Hiên không nhanh không chậm, nhấc cao giọng nói: "Gây sự gì chứ, đại ca? Đây là buổi học đối luyện đàng hoàng. Đại trưởng lão vội rời đi mà chưa phân chia danh sách đối luyện, tự chúng ta chọn người giao đấu thì có gì là sai chứ? Chúng ta cùng cấp bậc, ta và ngươi giao đấu thì có vấn đề gì sao?"
Môi Tần Như Ngọc khẽ mấp máy. Hắn định nói: Nếu muốn giao đấu với ta thì sao ngay từ đầu không nói ra một cách đường đường chính chính. Giờ lại làm thế này, rốt cuộc ngươi muốn gì? Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra, một giọng nói trong trẻo nhưng mang chút non nớt bỗng vang lên.
"Đánh đi, ca ca, đánh với hắn đi!"
Giọng nói này... Tần Như Ngọc ngẩn người, quay sang nhìn về phía rìa võ trường. Chỉ thấy Tần Như Thanh đang đứng bên giá vũ khí, nắm chặt tay nhỏ, hô lớn cổ vũ hắn.
Thấy ca ca nhìn sang, Tần Như Thanh lập tức lớn tiếng hơn:
"Ca ca! Đánh đi, tại sao lại không đánh? Bị người ta ức hiếp thì phải đánh trả chứ! Đánh cho họ biết tay!"
Ca ca à, sao huynh lại không hiểu? Nếu huynh lùi bước thì người ta sẽ cười nhạo huynh. Thua thì cũng bị cười nhạo. Nhưng nếu huynh chiến đấu thì vẫn còn cơ hội để thắng! Chỉ cần thắng, tình thế hôm nay sẽ đảo ngược hoàn toàn!
Lý lẽ à? Đối với những kẻ thế này thì "lý lẽ" chỉ có sức nặng khi nắm đấm của mình đủ mạnh thôi!
Tần Như Thanh múa tay múa chân, trông còn kích động hơn cả người trong cuộc là Tần Như Ngọc.
Ban đầu, Tần Như Ngọc thực sự có ý định rút lui. Chủ yếu là vì hắn cảm thấy sự việc này đã đi quá xa, không còn giống một trận đấu bình thường nữa. Nhưng gia quy của Tần gia lại nghiêm cấm việc tộc nhân tranh đấu tổn hại lẫn nhau.
Tuy nhiên, sau khi nghe lời của Như Thanh, máu nóng trong người hắn không khỏi sôi trào.
Đúng vậy, Như Thanh đang đứng nhìn! Nếu hôm nay hắn rút lui, bị cười nhạo thì cũng không sao, nhưng còn Như Thanh thì sao? Nàng vừa mới nhập học, lẽ nào phải chịu ánh mắt khinh thường của người khác chỉ vì hắn?
Không thể rút lui!
Tần Như Ngọc bỗng nhiên kiên định hẳn. Dù hôm nay có bị đại trưởng lão trách phạt thì hắn cũng nhất quyết không lùi bước!
"Nếu đã vậy," Tần Như Ngọc nhìn thẳng vào Tần Lục Hiên, chậm rãi bày ra tư thế chiến đấu,"vậy thì chiến đi."
Hay lắm!
Tần Như Thanh hét lớn trong lòng. Phải thế chứ, đánh cho hắn ta biết tay!
Không chỉ hò reo trong lòng, Tần Như Thanh còn dùng tay làm loa, không ngừng lớn tiếng cổ vũ:
"Ca ca cố lên! Nhất định huynh sẽ thắng!"
"Đánh mạnh vào, đánh cho hắn ta nằm bẹp ra đất!"
Cậu bé mập lùn đứng cạnh nàng ban đầu còn không hiểu gì, nhưng nghe vậy cũng hưng phấn hò reo theo:
"Đại ca cố lên! Đánh hắn ta bẹp dí đi!"
Không khí trên võ trường lập tức trở nên sôi động. Các học sinh ở đây phần lớn đều còn trẻ, máu nóng bừng bừng. Thấy vậy, không ít người cũng hào hứng hò hét theo.
Tần Lục Hiên cau mày. Hắn ta không ngờ mọi chuyện lại ồn ào đến mức này. Thực tế, trong dự đoán của hắn ta thì Tần Như Ngọc sẽ chẳng bao giờ nhận lời khiêu chiến, chẳng phải trước giờ đại ca luôn như vậy sao? Một kẻ mềm yếu, nhát gan, không bao giờ dám đáp trả.
Nhưng hôm nay... là ăn nhầm thuốc à?
Cảm nhận được đòn đánh của Tần Như Ngọc ngày càng quyết liệt, Tần Lục Hiên cũng không khỏi khó chịu. Nhưng dám khiêu khích, tất nhiên hắn ta cũng có sự tự tin.
Nghĩ vậy, nàng càng hét lớn hơn.
Đứng bên cạnh nàng, người muội muội- một trong cặp huynh muội vừa được chọn từ chi thứ lên học đường cũng siết chặt nắm tay, nhỏ giọng hò reo theo.
Trên võ trường, Tần Như Ngọc gồng mình chống đỡ đòn tấn công của Tần Lục Hiên, sắc mặt đỏ bừng.
Hắn là trưởng tôn của Tần gia, lẽ nào lại bất tài đến thế?
Bị muội muội nhìn thấy, bị biết bao người nhìn thấy, nếu thua trận này... sẽ thế nào đây?
Chưa bao giờ Tần Như Ngọc cảm nhận được khát khao chiến thắng mãnh liệt đến vậy. Chưa từng có lúc nào như bây giờ, hắn khao khát sức mạnh hơn bao giờ hết.
Hắn cảm thấy cơ thể mình như bừng bừng sức nóng, kinh mạch dường như đang sôi trào.
Tần Như Thanh bỗng nhận ra điều gì đó không ổn. Nàng nhạy bén cảm nhận được khí tức của ca ca trở nên bất ổn, dường như sắp bùng nổ.
Nàng không dẫn khí nhập thể, nên không biết rằng luồng linh khí cuộn trào trong cơ thể Tần Như Ngọc chính là dấu hiệu sắp đột phá.
Trong lòng nàng đột nhiên thay đổi. Thắng thua dù quan trọng, nhưng làm sao có thể quan trọng hơn sức khỏe của ca ca được? Đã xảy ra chuyện gì rồi sao?
Nàng lo lắng hét lên: "Ca ca, không ổn thì thôi đi! Đừng cố, hỏng thân thể thì lần sau làm sao đánh tiếp được?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


