Nói đến đây, cần đề cập đến yêu cầu để trở thành một đan tu.
Muốn đi trên con đường đan tu không hẳn là quá khó, chỉ có một điều kiện duy nhất: linh căn của ngươi phải mang thuộc tính hỏa và mộc. Hỏa dùng để khống chế lửa, mộc dùng để dung dưỡng đan, thiếu một trong hai đều không được.
Dĩ nhiên, chuyện gì cũng có ngoại lệ, và Tần Như Thanh là một trong số đó.
Nàng là hỏa linh căn thuần túy, theo lý mà nói không đủ điều kiện luyện đan. Nhưng nàng lại sở hữu đạo thể.
Đạo thể của nàng tuy chưa rõ là loại nào, nhưng chắc chắn có liên quan đến thuộc tính mộc. Vì vậy, máu của nàng mang theo mộc khí, vừa vặn bù đắp cho phần thiếu hụt, giúp nàng đạt đủ tiêu chuẩn luyện đan.
Thế là, sau khi bàn bạc với phụ mẫu, Tần Như Thanh vinh dự trở thành một "chuẩn đan tu". Sở dĩ là "chuẩn" bởi vì nàng vẫn chưa dẫn khí nhập thể.
Hằng ngày, ngoài việc học các công pháp cơ bản nhất, vị trí huyệt đạo, kinh mạch trong cơ thể thì nàng còn phải học thuộc lòng các đan phương và thảo dược, số lượng của chúng nhiều không kể xiết, biến hóa lại cực kỳ phức tạp, chẳng khác nào học từ vựng tiếng Anh và phương trình hóa học ở kiếp trước.
Vừa khiến Tần Như Thanh hứng thú, lại vừa khiến nàng đau, đau, đau thấu tim gan.
-
Hôm nay lại là một buổi học khác.
Buổi học này do đại trưởng lão đảm nhận, chuyên dạy về đối luyện. Nội dung bài giảng thường là các kiếm quyết hoặc pháp quyết, nửa buổi còn lại để các học sinh giao đấu với nhau, lấy điểm đến là dừng.
Thỉnh thoảng, đại trưởng lão cũng sẽ bắt vài con yêu thú non cấp bậc thấp để mọi người mài giũa kinh nghiệm thực chiến.
Thế giới này không bình yên, Nam Lĩnh Quận nơi Tần gia cư ngụ thường xuyên có yêu thú và ma nhân xuất hiện. Nuôi dưỡng những kẻ chỉ biết múa kiếm theo chiêu thức hoa mỹ chẳng khác nào lãng phí tài nguyên, không mang lại lợi ích gì cho gia tộc. Vì thế, Tần gia không ngần ngại để hậu bối dính máu.
Tuy nhiên, buổi học này không liên quan nhiều đến Tần Như Thanh. Hiện tại nàng vẫn đang trong giai đoạn dưỡng linh, kinh mạch yếu ớt, nên ở lớp đối luyện chỉ cần ngồi quan sát.
Lúc này, nàng và Tần Khải Vinh đang đứng ở rìa võ trường, nhìn những người khác giao đấu.
Đột nhiên, một gia nhân vội vàng chạy tới, ghé tai đại trưởng lão thì thầm vài câu. Đại trưởng lão liền đứng lên, nói với mọi người: "Các ngươi tự giao đấu với nhau đi." Sau đó ông rời khỏi võ trường, có vẻ như có việc cần giải quyết.
Đại trưởng lão vừa rời đi, không khí lập tức trở nên thoải mái hơn, tiếng trò chuyện cũng lớn hơn một chút, nhưng không ai dám lười biếng.
Tần Như Thanh đang nhìn đại ca của mình là Tần Như Ngọc.
Đại ca đang nói chuyện với một người đường huynh thuộc chi thứ. Có lẽ hai người đã bàn bạc với nhau về trận đấu, vừa nói xong liền bày thế chuẩn bị.
Thế nhưng, đường huynh kia lại đột nhiên bị ai đó đẩy mạnh từ phía sau, khiến hắn loạng choạng ngã về phía trước, suýt chút nữa thì ngã nhào.
Kẻ va vào người đường huynh ban đầu giả vờ xin lỗi: "À, xin lỗi nha, ta không để ý thấy ngươi." Nhưng ngay sau đó lại quét mắt nhìn hắn từ đầu đến chân, châm chọc: "Ngươi đứng mà không vững thế này sao? Ta chỉ va nhẹ một cái mà suýt nữa ngã rồi?"
Chỉ là một kẻ theo đuôi.
Nói sao nhỉ, người trên đánh nhau, người dưới dĩ nhiên cũng chịu ảnh hưởng. Huống hồ đám học sinh trong học đường này đều còn trẻ, hăng máu, việc chia bè kéo cánh gần như trở thành chuyện hiển nhiên.
Ngay cả Tần Như Thanh mới đến cũng nghe đồn học đường này ngấm ngầm chia làm hai phe, một phe do đại ca của nàng dẫn đầu, được gọi là phe đại phòng; còn phe kia do nhi tử của nhị thúc là Tần Lục Hiên cầm đầu, tự nhiên là phe Nhị phòng.
Những người còn lại lẻ tẻ không đáng nhắc tới, càng không tính đến mấy đứa trẻ mới nhập học như Tần Như Thanh.
Còn bây giờ, rõ ràng là người bên phe nhị ca đang cố tình khiêu khích người phe đại ca nàng.
Ca ca sẽ làm thế nào đây?
Chỉ thấy Tần Như Ngọc thoáng cau mày, nhưng rất nhanh lại giãn ra. Hắn để đường huynh của mình lui xuống, sau đó nói với Tần Mạc Lực: "Đã là vô tình va phải, vậy bỏ qua đi. Lần sau nhớ cẩn thận hơn."
Đường huynh kia liếc nhìn Tần Như Ngọc một cái, định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu, không nói nữa.
Tần Mạc Lực nghe xong lời này lại càng được đà lấn tới, nói đầy vẻ đắc ý: "Đại thiếu gia, ta thấy hắn chẳng xứng đáng giao đấu với ngài. Không bằng để ta thay hắn giao đấu với ngài thì hơn."
Tần Như Thanh giận đến mức đứng phắt dậy. Ngươi là cái thá gì chứ? Hắn không xứng, lẽ nào ngươi lại xứng? Đúng là được đằng chân lân đằng đầu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)