Vừa nghe đến hai chữ "sửa lại", Khương Miên liền nghĩ ngay đến cuộc tranh luận học thuật đang sôi nổi gần đây.
Nàng hỏi: [Cứu Yến Vân Tiên? Chuyện xấu mà hắn làm thật sự có ẩn tình khác sao?]
Hệ thống đáp: [Chuyện này không nằm trong phạm vi ta có thể trả lời, cũng không nằm trong phần nhiệm vụ của ngươi.]
Thôi vậy. Khương Miên hít một hơi, xác nhận lại: [Cứu Yến Vân Tiên, ta sẽ được sống đúng chứ?]
Hệ thống trả lời: [Đúng vậy. Ngươi đã nhận kịch bản cứu rỗi. Xin hãy làm tất cả những gì có thể, bằng mọi giá phải quan tâm hắn, sưởi ấm hắn, mang lại cho cuộc đời tăm tối của hắn một chút ánh sáng.]
[Để hắn thực sự trở thành một kẻ vô... ơn...]
Xẹt xẹt...
Một loạt âm thanh nhiễu vang lên, những lời phía sau mờ dần, không nghe rõ nữa.
Giữa khoảng không yên tĩnh, Khương Miên lại rơi vào bóng tối.
...
Năm Văn Vĩnh thứ mười tám, ngày mồng ba tháng tư, tiết Tiểu Mãn, trời mưa dầm không dứt.
Kinh đô triều Lương, trong cung.
Ngọn nến leo lét trong ngự thư phòng rọi ánh vàng heo hắt, làn khói trầm từ lư hương bằng vàng ròng nhẹ bay, mờ ảo trong màn đêm tĩnh lặng.
Yến Vân Tiên bước vào từ ngoài điện, cả người ướt sũng.
Tấm áo đen mỏng dính bám chặt lấy thân, khắc rõ dáng người cao dong dỏng, thẳng lưng như trúc của thiếu niên, ẩn sau vẻ bình tĩnh là sức mạnh tiềm tàng khó đoán.
Mái tóc dài đẫm nước bết vào má, càng làm nổi bật làn da trắng lạnh, mịn màng như sứ.
Gương mặt hắn vừa tuấn tú vừa mang chút rực rỡ, nhưng đôi mắt thì lại trầm lặng, điềm nhiên, như thể chẳng điều gì có thể lay chuyển được.
Hắn giống như một thanh đao vừa được vớt từ đáy nước lên, sắc lạnh, cứng cáp, lại được nạm đầy châu ngọc.
Yến Vân Tiên quỳ thẳng xuống đất. Nơi đầu gối hắn chạm xuống, nước mưa nhanh chóng loang ra thành một vệt dài.
Yến Vân Tiên trầm giọng đáp: "Vâng."
Hoàng đế bật cười, vỗ tay nói: "Tấn Thành hầu sắp lên đường về trấn thủ phía Đông Nam rồi, xem ra thế tử không thể theo ông ấy được nữa. Nhưng cũng không sao, cứ để thế tử ở lại trong cung tĩnh dưỡng cho đàng hoàng. Tấn Thành hầu không còn phải bận lòng vì đứa con trai độc nhất, chắc chắn sẽ toàn tâm lo việc giữ yên đất ấy."
Ông ta dừng lại một chút, ánh mắt sâu xa, giọng mang theo hàm ý không rõ: "Yến Vân Tiên, thủ đoạn của ngươi càng ngày càng tinh vi. Quả nhiên, ngươi chưa từng khiến trẫm thất vọng."
Yến Vân Tiên nói: "Bệ hạ quá khen."
Có tiếng sột soạt, dường như Hoàng đế đang vươn vai, giọng điệu ông ta lười biếng: "Mấy năm nay, ngươi đã thay trẫm lo liệu không ít chuyện. Lần này làm rất tốt, vốn nên để ngươi nghỉ ngơi, nhưng hiện tại còn một việc quan trọng cần giao cho ngươi."
Thiếu niên không nói gì, lặng lẽ chờ lời tiếp theo.
"Khương Trọng Sơn sắp khải hoàn trở về. Trận này ông ta đánh lui Bắc Hồ, danh tiếng e rằng sẽ vang dội muôn nơi."
Hoàng đế nói bằng giọng dửng dưng: "Nhưng ông ta cậy vào binh quyền, sinh lòng kiêu ngạo, coi nhẹ hoàng quyền. Công chưa chắc đã bù được lỗi. Hơn nữa, ông ta đã qua lại với Bắc Hồ từ lâu, thực chất là kẻ bán nước. Trẫm vì dân mà lo, lại bị ông ta che mắt bao năm, chỉ tiếc thế lực ông ta quá lớn, khó lòng lay chuyển."
"Kẻ ấy thâm hiểm xảo quyệt. Nếu không có người thật sự thân cận ở bên cạnh để theo dõi từng bước, e là khó có được bằng chứng ông ta cấu kết với giặc."
Làn khói trầm từ lư hương bay chầm chậm lên không, kéo theo tiếng nói cuối của Hoàng đế vang vọng giữa không gian lặng ngắt.
Yến Vân Tiên cụp mắt, bình thản đáp: "Nô tài sẽ lấy được."
Hoàng đế bật cười, giọng đầy tin tưởng: "Trẫm tin vào bản lĩnh của ngươi. Tự mình chuẩn bị đi."
Thiếu niên quỳ thẳng không nhúc nhích. Một lúc sau, hắn khẽ hỏi:: "Nô tài có thể gặp Trưởng Công chúa Nghi Hoa được không?"
Hoàng đế nói bằng giọng tiếc nuối: "Không được."
"Nửa tháng trước, Nghi Hoa lại bị sảy thai." Hoàng đế khẽ thở dài, tiếng thở đầy vẻ mờ mịt, khó đoán: "Hoàng muội của trẫm yếu ớt, không giữ được long thai nên đau lòng khôn xiết. Đến giờ còn chưa xuống khỏi giường được, thật sự không có cách nào gặp ngươi."
Yến Vân Tiên khẽ ngẩng đầu.
Tấm bình phong ngăn cách giữa hai người, một bên chỉ thấy lờ mờ, nhưng từ phía trong lại nhìn ra rõ ràng từng nét. Hoàng đế nhìn thấy rất rõ dáng vẻ thiếu niên lúc ngẩng đầu.
Đôi mắt kia sâu thẳm, lạnh lẽo như đáy nước mùa đông. Hàng mi dày, cong nhẹ, từng sợi rõ nét. Là một vẻ đẹp hiếm có, sắc sảo đến lạ kỳ.
Xung quanh tròng mắt đen nhánh ánh lên sắc vàng sậm, là màu mắt đặc trưng của tộc Ô Chiêu.
Bàn tay to của Hoàng đế đặt nơi tay vịn long ỷ chậm rãi siết lại.
Ông ta đột ngột gằn giọng, giận dữ: "Dám ngẩng đầu nhìn trẫm? Ngươi quên thân phận mình rồi sao?"
Không để đối phương kịp đáp, ông ta lập tức đổi giọng, kéo về chuyện chính: "Việc vừa rồi vẫn chưa xong. Chuyện thế tử Tấn Thành hầu bị thương cần có lời giải thích rõ ràng. Kẻ phóng hỏa nhất định phải bị xử trí, để xoa dịu cơn giận của Tấn Thành hầu."
"Ngô Thiệu Hải!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


