*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Biên tập: BTCĐ + Iris
“Vâng vâng, nếu ba muốn đi một mình thì con và chú Ôn sẽ không miễn cưỡng ba nữa. Có điều nếu ở bên đó không thoải mái thì ba nhất định phải gọi điện cho con nhé. Còn nữa, con đã dán số điện thoại của bác sĩ ở bệnh viện mà ba đã nhập viện ngay trên tường, nếu cảm thấy không khỏe thì ba nhớ gọi cho bác sĩ nha. Nhất định không được cậy mạnh đâu đó!” Đổng Mặc dặn dò ông liên tục. Ở trong lòng cô Đổng Nghiễn là người luôn chỉ biết một mình chịu đựng, chỉ vì không muốn cô phải lo lắng mà ông luôn nín nhịn và giấu giếm. Cô biết rất rõ tính ông nên mới nhấn mạnh như vậy.
Cho đến khi bị Đổng Nghiễn cười, Đổng Mặc mới theo Ôn Hành Viễn về nhà. Khi hai người sắp lái xe đến đầu đường Đại Kiều, Ôn Hành Viễn đột ngột chuyển tay lái, đi theo một hướng khác. Cô nghiêng đầu qua, khó hiểu hỏi: “Chú Ôn, chúng ta đi đâu vậy?”
Ôn Hành Viễn chỉ cười chứ không trả lời. Mãi đến khi xe dừng trước một siêu thị lớn, anh mới xuống xe kéo cô đi vào: “Hai chúng ta còn chưa ăn tối. Hôm nay về nhà nấu ăn đi, ăn bên ngoài không ngon gì cả.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


