Ô Hàng nhìn thấy xe của đội trưởng Ôn cách đó không xa đang tiến đến, vội vàng tiến lên phía trước. Xe đỗ ở bãi đỗ xe của bệnh viện, Đổng Mặc xuống xe liền hỏi: “Anh nhìn thấy Vưu Văn rồi à?”
Ô Hàng gật đầu, kể lại hết những gì mình nhìn thấy.
Trong lúc này anh ta đến bệnh viện chính là ý của đội. Ông cụ lần trước bị Mã Mai đánh ngất xỉu hôm nay đã tỉnh lại, thế là cục cử anh ta là đại diện của đội đến thăm, kết quả, vừa mới ra khỏi viện đã nhìn thấy hình dáng của một người đàn ông. Lúc đó mặc chiếc áo sơ mi trước có nhuộm một mảng máu lớn, chỉ thấy anh ta ôm chặt vùng giữa thắt lưng và bụng khó khăn xuống xe đi về phía bậc thang ở cửa bệnh viện.
Lúc đầu anh ta không chú ý gì nhưng khi người đàn ông này vội vàng đi sát bên mình thì bỗng nhiên anh ta phản ứng lại, người này chính là Vưu Văn! Mặc dù tóc đã cắt đi khá nhiều, xung quanh miệng cũng mọc không ít râu nhưng vẫn có thể nhận ra hình dáng của Vưu Văn khi ấy. Nhằm xác định lại những gì mình nghĩ là đúng, anh ta liền đi theo sau người đàn ông này, đến khi nhìn thấy người đàn ông được đưa vào phòng thuật mới dừng lại.
Đổng Mặc nhíu chặt đôi mày, hỏi lại Ô Hàng lần nữa: “Anh chắc chắn đó là Vưu Văn chứ?” Chẳng phải lúc trước chính anh ta nói có lẽ sẽ mãi mãi không thể quay về ư? Chưa qua được bao lâu, khả năng anh ta lại xuất hiện lần nữa cũng không lớn, huống hồ khi ấy khi anh ta rời khỏi, ánh mắt kiên quyết ấy, đến nay cô vẫn nhớ rất rõ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


