*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: An Nhiên
Biên tập: Iris
Xe của Vưu Văn lao nhanh trên con đường lúc nãy, ánh mắt anh ta dừng trên người Đổng Mặc nhưng chỉ vài giây sau, bóng dáng cô đã biến mất trong tầm mắt anh. Anh ta cúi thấp đầu, nhìn chằm chằm địa chỉ trong tay, mỉm cười. Nơi này, anh ta không thể bỏ được nên chỉ có thể trở về.
Đổng Mặc hoảng hốt dừng lại, quay đầu nhìn, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh: “Không cần, cảm ơn.” Cô nhanh chóng rời đi nhưng lại bị ông ta giữ lại, một tay lướt qua ngực cô. Hắn ta đang định nói thì cảm thấy đau ở đằng sau, quay lại mới thấy một cô gái cầm di động đang đánh mình. Ông ta rất tức giận, mắng to: “Con đàn bà điên này!” Đang muốn giơ tay lên thì lại cảm thấy một trận đau đớn.
Đổng Mặc nhìn Tống Ninh cầm điện thoại di động trong tay đập liên tiếp mấy cái xuống ông ta, mãi cho đến khi ông ta không thể chịu nổi ngồi xổm xuống, cô ấy mới nhướn mày khinh thường cười một tiếng nói: “Mày mắt mù nên không nhìn thấy cảnh sát đang tuần tra xung quanh đúng không? Dám giở trò đồi bại?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


