Sau một tiếng nổ lớn vang lên, xe mới hoàn toàn dừng lại.
Đổng Mặc hé mắt, nhìn thấy Ôn Hành Viễn ôm lấy mình bất động, vội vàng đứng dậy. Cô thoát ra khỏi ngực anh, nhanh chóng cởi dây an toàn rồi đỡ lấy cánh tay anh, gọi to: “Chú… chú Ôn!”
Tưởng anh bị thương, cô hoảng sợ, càng gọi lớn tiếng hơn, ngay cả đôi tay nâng tay anh cũng run rẩy.
Đúng lúc đó, Ôn Hành Viễn cũng mở mắt, nhìn cánh tay mình bị thương nặng chỉ cau mày, sau đó cẩn thận ngồi dậy. Đổng Mặc thấy sắc mặt anh khác thường liền chạy qua bên kia mở cửa xe, cẩn thận cởi áo khoác của anh, định vén ống tay áo sơ mi lên thì bị ngăn lại. Anh sờ đầu cô, quan sát khắp người cô rồi hỏi: “Em không bị thương chứ?”
Đổng Mặc lắc đầu, nghẹn ngào trả lời: “Chú…chú Ôn…”
Đúng lúc này, từ con đường nhỏ xuất hiện một chiếc xe đạp. Người đàn ông trung niên nhìn thấy chiếc xe bị biến dạng tưởng là xảy ra tai nạn, vội vàng nhảy xuống chạy đến gần Đổng Mặc. Khi đến gần, phát hiện ra Ôn Hành Viễn nằm trong ghế lái, hỏi: “Làm sao vậy? Có làm sao không? Có cần tôi giúp gì không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


