*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: An Nhiên
Còn chưa đợi anh ta nói xong, Tử Ngôn đã lắc đầu: “Cậu yên tâm, ông ngoại nói với con, lúc cậu bằng tuổi con đã nhìn thấy thi thể. Bây giờ con nhìn thấy rồi, cũng không cảm thấy sợ.”
Phương Dĩ Nam hơi ngạc nhiên, xoa đầu cậu bé xong, lặng người suy tư mội lúc rồi vội vàng đi ra khỏi nhà. Tử Ngôn nhìn thấy cậu đi rồi mới nắm chặt chăn, hít sâu mấy lần.
Sau khi kiểm tra thi thể xong, Đổng Mặc tháo bao tay ra, lắc đầu với Ôn Hành Viễn: “Cũng giống như hai lần trước, tiền bạc cũng không thấy.”
Ngay sau đó, tất cả điều tra đa số đều giống như vụ án trước, nạn nhân chết trong tình trạng thê thảm, đầu bị tổn thương nghiêm trọng, tiền bạc bị lấy đi, hơn nữa hiện trường không tìm thấy bất kỳ dấu vết hay manh mối có ích nào. Trở lại cục cảnh sát, Vưu Nhiên rất muốn nổi cáu, Ô Hàng kịp thời ngăn cô ấy lại: “Đội phó, cô bình tĩnh một chút. Còn có kết quả giám định của bác sĩ Phương, biết đâu sẽ tìm được phát hiện ra đặc biệt nào khác.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


