*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Lão La, đừng phàn nàn nữa. Đội trưởng Ôn và đội phó không phải cũng tăng ca sao, nếu còn tiếp tục than phiền nữa, có khi…”
“Đó là do bọn họ không có con cái, chưa lấy vợ/chồng, đương nhiên không thể hiểu được tâm trạng…” Lão La theo bản năng nói ra, mấy người đông nghiệp xung quanh đều quay đều lại nhìn anh ta. Nói được một nửa, anh ta bỗng nhiên nhớ ra, lập tức im bặt. Nhưng trong lòng mọi người đều hiểu được, đội trưởng Ôn cho tới nay vẫn chỉ có một mình, người thân duy nhất cũng chính là thầy của anh, đội trưởng tiền nhiệm Đổng Nghiễn của đội cảnh sát. Còn đội phó, trải qua vụ án mạng của Vưu Chi Nguyên, mọi người đều biết rõ hoàn cảnh của cô ấy, hiện giờ cũng chỉ có một mình.
“Ai bảo cậu lắm chuyện!” Một đồng nghiệp đứng bên cạnh lão La đập một cái vào tay anh ta, bấy giờ lão La mới phát hiện ra Ô Hàng đứng gần đó đang lườm mình, ánh mắt sắc bén giống như muốn ăn tươi nuốt sống mình. Lão La lập tức cúi mặt xuống.
Trong khi đó, Ôn Hành Viễn đang ngồi ở chỗ của mình xem lại bản ghi chép các vụ án một cách tỉ mỉ. Còn Vưu Nhiên đang sắp xếp lại, chia ra những vụ án tương tự nhau. Cô chỉ nghĩ muốn phân chia các vụ án thành từng loại xem có thể từ đó tìm chút manh mối nào không.
Phương Dĩ Nam gọi điện thoại tới, Ôn Hành Viễn liếc nhìn điện thoại, sau đó nhìn đồng hồ. Bây giờ mới là rạng sáng, không biết đã có chuyện gì.
Phương Dĩ Nam cau mày, ngay khi có người nghe máy, anh ta lập tức nói: “Lão Ôn, hung thủ lại xuất hiện rồi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


